This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Phú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Phú. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 10, 2004

Bên Con Suối Nhỏ Chảy Sau Hè



Tôi ngồi im lặng, nhìn ra cửa sổ và nghĩ lại những chuỗi ngày đã qua. Mắt tôi bổng dừng lại bên con suối nhỏ chảy sau nhà.

Gia đình tôi mua căn nhà này, căn nhà duy nhất của cả gia đình dành giụm, từ khi đến xứ Mỹ. Tôi nhớ lại lần đầu khi ba mẹ quyết định mua căn nhà cách đây mười năm.

“Anh à! Nhìn kìa. Con suối…con suối nhỏ….Anh có thấy không? Nó dễ thương quá… anh nhỉ? Mình mua nhà này nha anh?”

“Ừ, đẹp thiệt!”

Ba nhìn mẹ. Im lặng. Giống như mẹ, ba rất thích căn nhà này. Căn nhà có con suối nhỏ chảy sau hè. Nhưng để cho chắc, ba hỏi mẹ:

“Em có chắc rằng em thích căn nhà này không? Một khi mua rồi thì không đổi lại được đó nhé. Em quyết định chưa?”

“Vâng! Em thích lắm. Mình mua nha anh?”

“Còn mặt tiền thì sao?” Ba nhìn mẹ hỏi, “Em lúc nào cũng thích mặt tiền rộng đó mà.”

“Không sao. Mặt tiền này cũng đâu nhỏ lắm. Dù nó có nhỏ mình cũng đở tốn thời gian cắt cỏ.”

Lúc nào cũng vậy, hễ mỗi lần nhà tôi mua bấc cứ cái gì thì ba cũng để mẹ quyết định, dù rằng ba là người trả tiền. Nếu không, ba sẽ bị mẹ cằn nhằn cả ngày lẩn đêm.

Tôi nhớ lúc đó gia đình tôi tìm nhà để mua cả năm trời, mà ba mẹ vẫn chưa tìm được căn nhà nào thích hợp với ý ba và vừa ý mẹ.

Cái thì mẹ bảo; “mặt tiền hẹp, làm ăn không khá nổi.” Cái thì mẹ bảo, “nhà bếp gì đâu như cái lổ mủi”.

Rồi cứ thế, mẹ chê. Chê hết căn này đến căn khác. Mỗi căn nhà chúng tôi đi xem, mẹ đều bảo, “Em không thích căn này, mình đi tìm căn khác nha anh?”

Khi mẹ thích căn nhà này, căn nhà có con suối nhỏ, ba rất vui. Tuy ngoài mặt làm như không chú ý lắm, nhưng chúng tôi biết ba thích, rất thích. Ba rất thích căn nhà này. Ba nói, “căn nhà này đẹp thiệt, tuy hơi nhỏ, nhưng ở cách xa hàng xóm. Ít bị người ta dòm ngó.”

Khi gia đình tôi mua căn nhà này đó là dịp tôi được nghỉ hè. Sau hai tuần sửa sang lại căn nhà, sơn tường, thay ống nước, và cắt cỏ; gia đình chúng tôi và chú chó Beagle dọn vào ở. Việc trước tiên là chúng tôi thám hiểm con suối nhỏ. Mẹ tôi nhìn ba tôi, rồi nhìn con suối bảo, “Em sẽ biến con suối nhỏ này thành vườn địa đàn của chúng ta.”

Xung quanh con suối là những cây cỏ rậm rạp, những loại cỏ dại có nhiều gai, và một số cây lớn. Cây thông, cây sồi, câu phong, cây dogwood, mọc xen kẽ nhau như thể một khu rừng. Việc trước tiên ba tôi làm là dọn sạch các dây leo và cỏ dại. Sau vài ngày cuối tuần, cái nhìn của vườn sau thay đổi một cách rõ rệt.

Tôi còn nhớ khi đó tôi mười ba tuổi, và đứa em tôi mười tuổi. Chúng tôi không biết phụ gì cho công việc làm vườn, ngoại trừ đem cho ba vài lon nước, hay đem ra cho ba vài cái bánh cookies, hay vịn dùm khúc cây để ba cưa…

Khi ba tôi dọn vườn sau của căn nhà, tôi và đứa em thám hiểm khu vườn. Bổng tôi kêu lên:

“Ba, mẹ, lại….xem….nè. Con thấy một con sóc thật lớn, nhưng nó không chịu chạy khi con chọc nó.”

Ba tôi chạy lại phía chúng tôi. Mẹ chạy theo sau. Ba rất ngạc nhiên khi thấy con vật to như vậy. Con vật to bằng con thỏ, lông mầu nâu, bụng trắng hếu, đeo tòn-ten trên cây dogwood. Tôi dùng một cành cây và thọt vào con vật, nhưng nó không nhúc nhích hay bỏ chạy.

Mẹ nhìn con vật lạ, rồi mẹ như suy nghĩ xem đã thấy con vật ở đâu. Mẹ bổng:

“Ồ…Em biết rồi. Nó không phải là con sóc, nó là con opossum.” Mẹ nói tiếp, “Nó chỉ giả chết để cho mình khỏi chú ý. Để một lát nữa là nó sẽ dậy và chạy đi cho coi.”

“Mẹ, con nuôi nó được không? Con thích con vật lạ giống như thằng nhỏ trong phim Smith Family Robinson đó.” Em tôi hỏi mẹ.

“Không được. Nó không phải là con vật để nuôi. Nó có răng bén lắm. Nó cắn là chết tươi đó. Con có con chó rồi.”


Để yên con vật và anh em chúng tôi ở đấy, ba mẹ trở về làm tiếp tục công việc.

Sau một thời gian dọn dẹp, con suối nhỏ từ từ ló dạng với một vẻ đẹp khác lạ. Con suối rộng khoảng năm mét, nước suối chảy róc rách và uống lượng theo từng khúc quanh. Nước mát, và sạch. Ba mẹ tôi làm một cây cầu bắt ngang qua con suối, rồi mua đồ về làm hòn giả sơn và trồng hoa dọc theo lối mòn ra suối. Ba tôi nhìn mẹ tôi, rồi nói:

“Anh sẽ bắt một cây cầu Tràng Tiền thứ hai trên thế giới ngang qua con suối này.”

***

Từ trên cầu nhìn xuống, chúng tôi có thể thấy được những hòn cuội và vài con cá con bơi lội như thể vườn địa đàng mà mẹ tôi nói.

Mỗi mùa thu đến, chúng tôi không cần đi đâu xa để xem lá thu. Chỉ cần nhìn ra cửa sổ, sau vườn là có cả mùa thu với đủ mầu sắc của những cây sồi, cây phong, cây dogwood. Những cây dogwood với những chùm trái đỏ chín dụ chim và sóc đến rất nhiều.

Có một lần, trời mưa lất phất. Tôi ngồi trong phòng xem những quyển hoạt hình mới mua, ba vào và thấy tôi đang đọc, ba đã la tôi:

“Ba không cần biết con tốn bao nhiêu tiền để mua những quyển sách đó. Ba không muốn thấy con thức khuya để đọc những quyển sách không ích lợi. Sách đó không tốt cho con. Nó không giúp con lấy A trong lớp. Con hiểu không? Ba muốn con đem nó quăn vào xọt rác, hay quăn xuống suối.”

Tôi lầu bầu đem bỏ những quyển sách hoạt hình đó, nhưng tôi vẫn còn giử lại một vài cuốn mà tôi yêu thích và không cho ba biết. Lúc đó tôi rất là ghét ba tôi vì những quyển sách đó tôi bỏ không biết bao nhiêu tiền để mua. Những lần ba mẹ cho tiền để đến trường ăn trưa, tôi lại nhịn để mua nó. Những quyển Superman, Spiderman, Power Ranger, và nhiều loại sách hoạt họa khác mà tôi dành dụm mua được. Mỗi quyển như vậy từ một đồng hoặc hai đồng năm mươi lăm xu, mà tôi mua đến hơn hai mươi quyển.

***

Một lần khác vào ngày lễ Tạ Ơn, gia đình chúng tôi nướng thịt ngoài trời, cạnh con suối. Khi ngồi ăn, ba tôi kể lại cho chúng tôi nghe về chuyến vượt biển của ba. Ba tôi kể:

“Đêm đó là đêm ba mươi, ba ở Vạn Giã để chuẩn bị cho chuyến vượt biên. Đã hai ngày qua, ba nằm ở nhà nghe tin tức và thời tiết để báo cho mọi người chuẩn bị. Sau đó ông Tâm, chủ ghe, mới bảo với mọi người là sẽ khởi hành vào ngày mai. Chuyến đi cũng êm suôi, không bị công an bắt. Nhưng sau ba ngày trên biển thì ghe hết lương thực và nước uống. Đã vậy còn có bảo. Cây nào cây nấy phủ xuống ghe, nước bắt đầu vô ào ạt. Ba nghĩ chỉ cần mưa thêm chừng một tiếng nữa là ba không còn ngồi đây nói chuyện. Hên là lúc đó, mưa tạnh và biển êm.

Vài ngày sau đó, ghe ba được tàu Đức vớt và kéo vào đảo Phi. Còn chuyện sau đó thì con cũng đã biết rồi.”

***

Bốn năm trôi qua, tôi ra tốt nghiệp trung học và chuẩn bị cho đại học. Tôi học xa nhà và thỉnh thoảng chỉ về thăm nhà vào những dịp lễ lớn. Có một lần tôi về thăm nhà cũng vào dịp l
ễ Tạ Ơn. Và lần đó, chúng tôi cũng làm buổi tiệc ngoài trời. Tôi nhìn con suối nhỏ, và nói chuyện với ba tôi:

“Ba, ba có biết không… Nếu ba đừng la con và đừng biểu con quăn hết những cuốn sách hoạt họa, có lẽ giờ này con là một họa sĩ chứ không phải làm bên phòng thí nghiệm. Lúc đó, con để dành tiền mua sách hoạt họa đâu phải con thích đọc, mà là con thích vẽ. Con vẽ nhiều lắm. Và khi ba biểu con đem quăn những cuốn sách đó, con đâu có quăn hết đâu. Hiện giờ con cũng còn dữ lại một số quyển con thích, và những bức tranh mà hồi đó con vẽ. Con nghĩ, ba mẹ Việt thường khắc khe với con cái hơn những người bản xứ, phải không ba?”

Ba tôi nhìn tôi rồi cười. Tôi nghĩ, trong đầu ba cũng suy nghĩ giống tôi. Rồi, ba nói:

“Bây giờ, nếu con muốn làm họa sĩ thì con có thể rồi đó. Ở Mỹ mà, đâu có gì là muộn đâu…”

“Ba à, con không nghĩ vậy. Ý thích và cảm hứng của con người chỉ đến ở một lứa tuổi trong đời. Và khi lnó đã qua, con nghĩ nó sẽ không còn tồn tại. Ba biết không, tụi con còn dấu nhiều chuyện mà ba mẹ không biết. Ví dụ như thằng Tommy nó có rất nhiều bạn gái và con không có người nào, ba mẹ làm gì biết, phải không?”

Ba tôi nhìn tôi, ngạc nhiên. Rồi ba nhìn xuống con suối và nói:

“Tại sao con không có bạn gái giống như em con?”

“Con không biết ba à. Con nghĩ mỗi người con một số mạng riêng. Giống như ba, con, gia đình mình, và con suối này.”

Ba tôi nhìn tôi, rồi cười. Ba nói:

“Con trưởng thành rồi.”

***

Mặt trời xuống sau rặng núi, chúng tôi rời khỏi con suối và đi vào nhà, bỏ lại mảnh vườn, bỏ lại con suối nhỏ phía sau. Nhưng trong lòng tôi, vẫn còn nghe tiếng nước chảy róc rách của con suối sau nhà.197

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2004

Ăn Mày Con



Con bé đen đuốc, nhỏ nhắn, độ chừng năm sáu tuổi chạy theo Tịnh. Nó nắm lấy vạt quần của Tịnh lúc lắc. Con bé nhướng đôi mắt nhìn anh. Ánh mắt nó long lanh, im lặng và chờ đợi trả lời. Tịnh hiểu nó muốn gì. Anh nhìn nó ái ngại...

Tịnh đưa mắt nhìn quanh hầu tìm một chổ để đổi tiền. Tịnh thấy bản hiệu của một ngân hàng, VinaBank, ở cuối đường. Anh đi thật nhanh đến đấy, con bé chạy theo sau như một con vịt nhỏ đeo chân mẹ. Những người quẫy gánh hàng rong, bác phu xe, cụ già bán vé số, người đi đường... họ đều dừng lại đưa mắt nhìn cảnh Tịnh chạy trước con bé ăn xin chạy theo sau. Chốc lác, họ tiếp tục với công việc. Người Tịnh run lên, anh sợ con bé. Anh không biết tại sao mình lại sợ con bé "ăn mày con" đến thế. Có lẽ trong mười mấy năm sống ở xứ người anh chưa từng tiếp xúc với trường hợp như vậy. Nên anh sợ con bé?

Tịnh mở cửa vào ngân hàng, máy điều hòa mát lạnh làm dễ thở đôi chút; khác xa với cái nóng hừng hực bên ngoài của thành phố được mệnh danh là "Hòn Ngọc Viễn Đông". Tịnh đưa tay áo lên trán, quẹt giọt mồ hôi lấm tấm. Tịnh thở. Cô nhân viên ngân hàng trong chiếc áo dài đưa mắt nhìn anh. Thấy có người vào. Cô hỏi:

-- Anh cần chi ạ?

-- Xin hỏi chị, ở đây có đổi tiền đô?

-- Vâng, anh muốn đổi bao nhiêu? Đô hôm nay một triệu rưỡi năm mươi hai.

-- Dạ, chị đổi giùm em 200 nhé. Đổi nhanh giùm em.

Tịnh lấy ví và rút hai tờ tờ tiền ra đưa cho cô thu ngân. Cô ta đưa lên ánh sáng đèn, lật qua, lại, và nói:

-- Anh ơi, có tờ nào khác không? Tờ này bị sờn và gẫy góc. Nếu anh muốn đổi, chúng em sẽ trừ tiền. Trừ năm ngàn.

Tịnh gật đầu và nói:

-- Sao cũng được, chị giúp giùm nhanh nhanh nhé. Em còn cho tiền con bé ăn mày ở ngoài kia.

Miệng thì nói vậy, nhưng Tịnh vẫn lầm bầm trong bụng rằng tiền nào cũng là tiền. Còn bày đặt mới, cũ rồi cò kè giảm giá. Đúng là Việt Nam có khác.

Cô nhân viên nhìn Tịnh trả lời:

-- Vâng! Mà anh muốn tiền năm, một, hay năm chục?

-- Là sao?

-- Tiền chẵng hay lẻ đó?

-- Lẻ càng tốt. Cho ăn xin mà.

Tịnh nhét cọc tiền vào túi quần và rời khỏi ngân hàng. Đứng trước cửa, Tịnh nhìn quanh hầu tìm cái dáng nhỏ nhắn, đen đuốc của con bé ăn xin kia. Nhưng, tìm hoài anh không thấy nó ở đâu. Tịnh đi vòng xung quanh tìm con bé. Tịnh tự trách mình sao nhút nhát. Con bé ăn mày có làm gì đâu mà lại sợ. Tịnh tự trách mình sao không dặn nó đứng chờ ở ngoài cửa để giờ không thấy nó nữa?

Tịnh đi lang thang trên con phố, mong hầu tìm con bé ăn mày; nhưng, chắc có lẽ anh sẽ không gặp lại nó nữa.

-oOo-

Đêm qua Tịnh vừa đáp máy bay xuống phi trường Tân Sơn Nhất sau mười một năm xa cách. Mười một năm sống ở xứ người, làm sao Tịnh không có những cảm giác sợ sệt. Tịnh biết những lo sợ đó thật phi lý. Sợ đủ thứ chuyện ngay khi sống trên quê hương của chính mình.

Buổi sáng, sau khi thức dậy, chị Ngọc, chị em cô cậu của Tịnh, căn dặn:

-- Chị đã mua đồ ăn cho em rồi. Chị để trên bàn. Trái cây và nước suối trong tủ lạnh, khi nào cần thì lấy ăn nhé. Hôm nay chị phải đi trực ca. Bệnh viện cần vì cuối năm. Em về gấp quá, chị không xin nghỉ được. Ở nhà đừng đi đâu nhé. Tí chiều chị về rồi chị chở đi tham quan đất Sài Gòn.

-- Dạ.

Chị Ngọc đi rồi, ở nhà một mình Tịnh cảm thấy buồn chán. Ở Mỹ, Tịnh không bao giờ chịu ở trong nhà cả ngày. Tịnh thích được đi đây, đi đó. Vậy thì, ở đây, trên quê hương của chính mình, lý do gì mà không đi? Với lại, chờ chị Ngọc về thì mất toi một ngày. Lần này, Tịnh quyết định về thăm quê hương đột xuất, nên không kịp xin nghỉ dài hạn. Thời gian anh nghỉ phép mùa Đông cũng sẽ qua mau. Tịnh quyết định không lãng phí từng giây phút trong chuyến trở về này.

Tịnh thay quần áo và mang máy ảnh ra phố. Tịnh vừa ra khỏi phố định bụng tìm một nơi nào đó để đổi tiền tiêu xài vãnh vặt. Anh mới đi được vài bước là gặp ngay con bé ăn mày. Và con bé đã đi theo anh cả đoạn đường. Vậy mà, anh không cho con bé được đồng nào. Anh ấy nấy lắm.

Từ ngân hàng VinaBank ra, Tịnh cứ thơ thẩn như người mất hồn.

Kể từ đó, những ngày ở Sài Gòn, sáng nào Tịnh cũng đi tìm con bé ăn xin. Tịnh muốn tìm lại con bé nhỏ nhắn, đen đuốc kia. Con bé có ánh mắt long lanh, trong sáng, tội nghiệp đang chờ đợi ở Tịnh một phần ăn trưa, một miếng bánh lót dạ. Vậy mà....

Con bé ăn xin đó, Tịnh không hề biết tên, tuổi của nó. Và nó lẫn anh chưa từng mở miệng nói một lời nào, nhưng ánh mắt của nó đã làm anh thao thức mãi về sau.

Làm sao Tịnh tìm được con bé ấy giữa biển người mênh mong?131