This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2007

Cái Búng



     Năm ấy tôi vừa qua tuổi 16, và lần đầu tiên trong đời, tôi đang yêu. Yêu cô bạn học. Có phải là quá sớm không?

Nhưng dù vậy, dù rằng còn thơ dại cả hai bởi nỗi ở tuổi ấy cả hai nào đã biết gì đời, tôi và Hiền vẫn một lòng yêu thương nhau say đắm, say đắm mà trong lành.

Không thể nhận ra khoảnh khắc đầu tiên của mối tình. Chỉ biết rằng sau mấy năm cấp ba cùng một lớp với nhau tới một thời gian nào đó chúng tôi chợt nhận thấy là cuộc sống của chúng tôi thuộc cả về nhau. Có bao nhiêu là cô gái trong lớp, trong trường và trong cõi đời này nhưng tôi chỉ thấy có một, chỉ một ánh mắt, chỉ một giọng nói, điệu cười, một vóc dáng. Và tôi cũng cảm nhận được rằng tôi là duy nhất mà Hiền cần, rằng Hiền chỉ yêu tôi thôi, tôi là của Hiền. Để có thể trọn đời bên nhau, chúng tôi cùng nhau nộp đơn xin vào khoa Hoá của Đại học Tổng hợp, mặc dù chỉ có Hiền là thực sự yêu thích và học giỏi môn đó. Nhưng không sao cả, tôi sẽ gắng. Trái ước nguyện ngành nghề một chút, song sẽ không bao giờ phải xa Hiền.

Những tháng cuối cùng của đời học trò trôi qua tuyệt diệu. Cả một trời bao la những hứa hẹn tốt lành mở ra trước mắt.

Hôm đó chúng tôi vừa thi xong môn cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp phổ thông. Ai nấy thở phào. Chia tay nhau ở cổng trường, Hiền hẹn: "Tối nay chúng mình đi chơi đi anh. Em chắc là mẹ sẽ cho phép". Tôi sững sờ. Lần đầu tiên Hiền xưng em, gọi anh. Lần đầu Hiền hẹn hò buổi tối.

Tối ấy, chẳng những cho phép hai đứa đi với nhau, mẹ của Hiền còn thuận để hai đứa được cùng một xe đạp.

Trong niềm hạnh phúc lâng lâng, bổng bay, tôi đạp xe và tôi cảm thấy được không phải là sức nặng mà là sự mềm mại nhẹ nhõm, vẻ duyên dáng nhẹ nhàng của người con gái tôi yêu. Hẳn là bạn cũng biết đấy, ở cái tuổi 17 của chúng tôi hồi ấy người ta yêu nhau không hề gợn đục. Càng yêu nhau người ta lại càng trở nên không còn là những thân thể cụ thể đối với nhau.

Tuy nhiên, dường như chính sự thuần khiết ấy đã biến tình yêu ở tuổi đó thành mộng ảo, mong manh đến nỗi thường là không chịu đựng nổi dẫu chỉ là một cái búng thôi của sự đời.

Tối hôm ấy, giờ này qua giờ khác, hai đứa chúng tôi chở nhau lang thang trong thành phố. Đêm hè. Đường phố dần vắng lặng. Đèn đường rải rác, mập mờ bóng cây, bóng người. Dường như chỉ còn tiếng hai chúng tôi trò chuyện. Tôi nói với Hiền. Hiền nói với tôi, nghe tôi. Chúng tôi khẽ cười. Chúng tôi im lặng, rồi lại nho nhỏ cất tiếng.

Chợt, ngay đằng sau vang lên những giọng khàn khàn, những giọng rông rổng. Đang nói, Hiền lặng thinh. Tôi ngoái cổ lại. Gần chục chiếc xe đạp dàn hàng ngang đang áp theo chúng tôi. Những đốm lửa thuốc lá soi lên gồ ghề những bộ mặt. Tôi đạp mau, đám người đằng sau cũng đạp mau. Tôi chậm lại để họ vượt qua, họ liền chậm lại. Đường Hoàng Diệu vắng lặng, tối mờ và thật là dài. Còn xa mới tới ngã năm Cột Cờ.

Tôi chẳng biết xử trí ra sao. Cái lũ đang đeo dính chúng tôi không có ý đinh cà khịa, họ không gây sự, không giở trò côn đồ, họ coi như tôi không có, họ chỉ nhũng nhẵng theo Hiền. Họ ỡm ờ hỏi han những câu vớ vẩn, cợt nhả những lời trêu chòng trơ trẽn và không ngớt rộ lên cười khoái chí tán thưởng nhau.

Ngay cả những bậc lão luyện mà lâm cảnh này cũng phải cam lòng chịu nhẫn, huống hồ tôi. Đành im thin thít cắm cúi đạp. Hiền run rẩy nép vào tôi. Có lẽ cũng như tôi, Hiền đang thở không ra hơi. Sợ hãi và hổ thẹn tê điếng cả người.

Tuy nhiên chúng tôi không phải chịu đựng lâu. Đám anh chị nhanh chóng mất hứng trước sự im lặng nhẫn nhục của đôi thiếu niên con nhà lành. Bực mình và chán ngấy, họ bỏ cuộc, tất cả dừng xe lại.

Tôi vội đạp dấn lên. Tim nện thùm thùm. Được một quãng xa, đạp chậm lại, tôi gắng trấn tĩnh, lấy lại hơi thở và băn khoăn tìm lời an ủi Hiền. Không ngờ lại có tiếng đạp rào rào đuổi lướt tới. Nhưng lần này chỉ một tên trong bọn rượt theo chúng tôi. Lên ngang xe tôi, y áp cà vào. Một gã to con, vai rộng, quần soóc bò, áo phông, đầu húi cua, xe đạp đua. Tôi nén sợ, đạp từ từ, thủ thế.

- Ê! - Gã nọ ghé mặt vào sát mặt tôi. Tuổi gã chừng ba mươi hơn, gò má cao, hàm rắn câng, râu quai nón, giọng rất trầm - con bé của mày nom ngon quá. Thịt thơm và chắc phải biết, đúng không?

- Gã nói từ tốn, đủ nghe.

Tôi tái người.

- Này! - Gã vỗ vai tôi - thế hai đứa chúng mày đã... nhau chưa?

Uốn lưỡi, nhả hết liều lượng của cái động từ động đực ấy vào mặt chúng tôi, gã đàng hoàng lượn xe lại, phóng đi.

Xây xẩm mặt mày, chỉ chút nữa là tôi đánh đổ xe. Tôi và Hiền đứng lặng đi rất lâu trong khúc đường tối, không nhúc nhích, không nhìn nhau, không nói nổi với nhau nửa lời.

Khi về đến trước nhà, Hiền xuống xe, lý nhí nói gì đó, rồi lùi lũi đi vào cổng. Tôi quay xe, đạp nhanh về nhà.

Mối tình từ đó rơi hẫng. Chúng tôi tránh mặt nhau. Tôi thi và đỗ vào Tổng hợp Hoá. Còn Hiền, Hiền rút đơn, không thi vào Tổng hợp nữa mà thi vào trường khác.

Thậm chí nhiều năm sau gặp lại ở ngày hội lớp, chúng tôi vẫn tránh ánh mắt của nhau. Hiền mỉm cười gượng gạo. Tôi thì vội nhìn lảng đi, thái độ trở nên ngượng ngập khó chịu, bởi vì không thể nào khác được tôi lại nhớ đến cái động từ ghê tởm đêm ấy, và tôi biết rằng nó cũng đang dội lên trong tâm trí Hiền.

Chuyện như vậy chắc là bạn thấy khó tin? Nhưng tôi như thế thật đấy. Và tôi nghĩ chẳng riêng tôi, bạn cũng vậy thôi, thỉnh thoảng bạn vẫn vướng phải những chuyện mà người khác chẳng buồn để tâm nhưng bạn lại xúc động sâu xa, bạn không thể quên, như là một vết tự thương cứa sâu vào lòng, khó bề chữa khỏi. Ấy là những nỗi đau vô cớ, những bất hạnh mơ hồ, những đắng cay chua xót không đâu, những nỗi nhục, những mặc cảm không có duyên do, không tài nào ai hiểu nổi vẫn thường đầy rẫy trong cuộc đời mỗi người.
130

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2007

Ăn mừng



Bữa nay cụ Phán Uyên, đã được hiểu rõ cái gì là cái vinh quang, những đồ mừng quý giá, những tấm câu đối đỏ treo la liệt khắp tường, đã đủ an ủi về số tiền bỏ ra. Cái cảnh "ăn uống ầm ầm" hai hôm nay không khiến cụ sốt ruột nữa. Đọc những chữ chúc mừng rất văn chương bằng dạ đen trên nền đỏ, cụ mới khám phá ra rằng: chao ôi thì ra mình xưa nay vẫn có nhiều đức tính mà chính mình không biết, để mà sướng như một kẻ chết được lắm câu đối khóc có thể được thỏa cái vong hồn... Thật là linh đình, và vui vẻ. Thật là vinh dự cho tổ tiên.

Trong hai ngày ăn uống thì hôm qua để cho họ hàng và con cháu trong nhà. Chính hôm nay mới là để mời khách ở tỉnh. Đây, bàn các bạn đồng sự của cụ, phần nhiều là nhà nho, số đông đã có nhiều phẩm hàm, huy chương. Tô điểm cho dăm đám người ấy có một quan Bố và một quan Phủ, họ bên nhà vợ của cụ, và đã làm cho cụ tăng thêm sĩ diện. Kia là bàn các ông cũng tai to mặt nhớn thuộc tân học, bạn hữu của "anh tham" nghĩa là vào hàng con cháu cụ mà thôi. ở buồng xép bên cạnh thì các cô đốc, cô giáo, bạn hữu của con gái cụ vậy. Ai cũng về dự tiệc vui vẻ và đông đủ. Thì phải biết cái cách xử thế xưa nay cụ là tròn trĩnh thế nào! Một khi cụ đã về làng thì cũng phải thế nào cho đẹp mặt với người làng! Khách tỉnh về tới tấp hết lượt này đến lượt khác, phần nhiều bằng xe nhà, và có cả hai chiếc xe hơi đỗ ngoài cửa đình nữa! Nghĩ như thế, cụ lại kiêu ngạo như một đứa bé con...

- Chúng mày đâu cả rồi! Rõ thế đấy! Ngần ấy con người để sai bảo mà gọi lấy thêm có một ít dấm nữa cũng không đứa nào đi lấy được đấy!

Lời gắt của cụ lẫn lộn mất vào tiếng đàn, tiếng trống, tiếng hát, tiếng phách... Cụ nhìn trước nhìn sau, lắc đầu thở dài... Vì có ba tên người nhà thì hai đứa đương bưng những bát cỗ mới hâm cho những bàn ở xa, còn một đứa thì đương chới với, buộc bánh pháo dài vào ống máng. Cụ toan tiến bước xuống phía nhà bếp thì chợt một bàn tay nắm cụ lại, trước một câu nói sốt sắng thế này:

- Cụ ơi, cụ hãy vào đây với con!

Đó là một khách trẻ tuổi, mà cụ không nhớ rõ tên, âu phục chải chuốt khiến cụ kính nể lắm.

- Con tấp tểnh cũng làm được một bài hát để mừng cụ, chẳng biết hay dở như thế nào, xong cũng xin mạn phép các quan khách đây một phen...

Người ấy mời cụ ngồi xuống ghế, đưa ra một bài thơ bằng mực đen giấy trắng, lại nhét luôn cả cái dùi trống vào tay cụ nữa, nói tiếp:

- Bài hát mừng cụ thì xin cụ thưởng thức mấy tiếng trống cho chúng con cùng nghe.

Thẹn quýnh cả người, cụ Phán Uyên đẩy cái trống ra, ấp úng:

- Văn chương của ông... thì xin... để phần ông, vì thật tình, tôi cũng không biết đánh trống cô đầu.

Rồi cụ giương mục kỉnh lên đọc bài hát nói ấy; xong mỗi câu lại thấy mặt cụ vui tươi thêm lên. Sau cùng, cũng không biết bình phẩm dài lời, cụ chỉ đưa trả tác giả bài hát với cái dùi trống và từ chối:

- Hay lắm! Nhưng mà tiếc rằng tôi không biết đánh trống, để xin ông cho nghe... Văn hay lắm!

Khi đưa cho đào nương mảnh giấy, cụ rất hổ thẹn, thấy rằng mình quê mùa một cách đáng giận, và thú ả đào quả thật là một thứ văn chương tao nhã thật, chứ không phải chỉ là những trò bậy bạ như người ta vẫn nói xưa nay.

Cố nhiên, tác giả những câu hát nói kia nhất quyết chối từ. Cuối cùng, danh dự thưởng văn về tay người cao chức nhất bàn tiệc, là quan Bố Chánh, ông anh họ nhà vợ của cụ chủ. Quan Bố gọi cụ Phán đến ngồi bên mình, rót một cốc rượu nhỏ để trước mặt cụ, giao hẹn bằng một thứ tiếng đồng sang sảng, nghiêm nghị và đáng sợ như những lệnh ban ra giữa công đường:

- Đây, cứ mỗi tiếng chát thì ông lại cạn một cốc rượu, vì mỗi tiếng chát của tôi không những là thưởng một câu văn mà thôi, nhưng còn đồng ý với tác giả để ca tụng cái cảnh phú quý, an nhàn của ông nữa.

Mọi người vỗ tay, rồi có đến hàng mấy chục người nữa vỗ tay theo. Bên buồng xép ở tận trong kia, đám phụ nữ cũng bỏ đũa bát để đứng thấp thoáng trong mành nhìn ra, chú ý đến cái đại sự ấy nó làm tăng phần trang trọng cho cuộc vui tuy vậy trước vẫn tẻ ngắt. Cụ Phán Uyên xoa tay xin lỗi một cách hiền lành đáng tức cười:

- Bẩm, mỗi tiếng chát lại một cốc rượu thì có lẽ cũng nhiều quá, vậy xin cho xong bài thì hãy cho một cốc.

Tuy có một vài cụ phản đối lại cụ phán để về bè với quan Bố nhưng sau cùng các quý khách cũng biết nể cái sức khỏe của mái tóc hoa râm. Rồi thì cô đào e hèm dọn giọng, rồi bác kép vặn lại dây đàn, rồi quan Bố tom tom tom cho khách ngừng đũa lắng tai nghe để trở nên một cử toạ nghiêm chỉnh.

Cành mai hạc đậu thêm xinh,
Bốn mươi năm nữa, khang ninh còn dài,
Ngày xuân cảnh thế tươi cười,
Đào nguyên há để riêng người ngày xưa!
Gia nhân chinh cát,
Trên tiệc đào kẻ trước dắt người sau...
Cuộc trăm năm trời có hẹn ai đâu?
Con hạc trắng bấy lâu về bến Nhuệ,
Mai cốt cách mai già mai vẫn thế
Đào nhởn nhơ đào thắm vẻ thêm xuân.
Lắng tai nghe tiếng chúc lẫn cung đàn,
Cất chén cúc mừng người trên thọ tịch,
Khách bạch ốc nào ai tiên trích
Xin dang tay "giật phịch" quả đào tiên...
Cõi trần cũng có Đào nguyên.

Quan Bố ngất ngưởng đánh luôn: tom tom tom chát tom!

Đoạn cụ gật gù nói rõ to:

- Hay thật đấy chứ! Văn chương như thế mới gọi là tân thời... "Xin dang tay giật phịch quả đào tiên". Thế có lẳng lơ không? Chuyến này thì cụ phán nhà tôi sẽ vì câu thơ ấy mà cải lão hoàn đồng!

Quan Bố ngừng một lát, trông trước nhìn sau, rồi vẫy tay gọi một cô trong bốn cô đào rượu mải tiếp cho các quan khác gần đấy:

- Này, cô kia! Cô áo đỏ kia! Lại đây đỡ hộ chén rượu cho chủ nhân cạn hộ đi.

Khi cô đào trẻ tuổi đến đứng bên cụ phán, bẽn lẽn nâng cốc rượu thì nhanh như cắt, quan Bố đã nắm lấy một bên cánh tay cụ phán mà quệt một cái vào ngực cô ả, để rồi cười nức nở cắt nghĩa:

- Này thì đây: xin dang tay giật phịch quả đào tiên! Các ngài đã thấy chưa?

Lúc ấy cụ Phán Uyên đương mải hớp chén rượu, cho nên khi cụ vội lôi được tay ra, cái cử chỉ bó buộc kia cũng đã xong hoàn toàn. Cụ thẹn đỏ cả mặt, sung sướng, đến ứa nước mắt, vì lúc ấy, cử toạ khen cụ sốt sắng như khi họ đi xem đá bóng mà gặp lúc có quả vừa sút vào gôn. Cụ vội vàng đứng lên chạy tuy không biết định chạy đi đâu, như người muốn đi trốn. Sau cùng, cụ đánh trống lảng bằng cách gọi đầy tớ ra mà mắng:

- Lấy thêm ít dấm tây vào bàn này! Sao mày đốn thế, mày để tao gào rát cả cổ!

Tuy nhiên giọng gắt của cụ thật tình lúc ấy cũng không dữ tợn là mấy, vì cụ vẫn còn thấy rõ cái cảm giác dịu dàng về một bên ngực cô đào trẻ nó chưa tiêu tan hẳn mà lại còn như đọng quyện lại ở cả năm đầu ngón tay già nua đã mấy chục năm rồi chẳng còn biết gì là mùi xuân.

Chợt thấy quan Phủ gọi cụ rồi nói một hồi dài:

- Này chủ nhân ơi! Nhà nho là thâm lắm đấy nhé! Thôi xin các ngài cũng đừng ai nỡ ép duyên ông anh tôi nữa. Ông anh tôi đã trình bày cái cảnh ngộ éo le, khó xử, của ông anh tôi, ra với thiên hạ rồi! Đấy các cụ xem: quan Bố tôi vừa mới ép duyên xong thì ông anh tôi tức khắc gọi người nhà lấy thêm dấm. Chao ôi, thế thì ông anh tôi đã đủ thâm trầm hay chưa? Vì rằng trong Kiều có câu: Dấm chua lại tội bằng ba lửa nồng!

Rất nhiều người lại vỗ tay ran, cười to đến vỡ nhà vỡ cửa. Một cụ bảo cô đào non áo đỏ:

- Này em ơi, thôi thế thì em cứ cam chịu ở trầm luân khổ hải thôi chứ người quân tử chẳng vớt em đâu!

Một người trẻ tuổi đứng lên nói:

- Thưa các cụ trăm điều chẳng qua chỉ tại tác giả cái bài hát nói ấy.

Ông khách âu phục trẻ tuổi từ nãy ngồi lặng im vừa thẹn vừa kiêu ngạo về cái bài văn của mình, đương lắng tai nghe xem có ai thì thào chỉ trích gì không, bấy giờ đành phải đứng lên, đón đỡ:

- Bẩm các cụ, chúng tôi không ngờ rằng cụ Bố tôi đây ngài lại hiểu bài văn ấy một cách kỹ đến thế để mà đem lý thuyết thực hành ngay như thế.

Quan Bố cười khà khà, lên râu bảo thiếu niên:

- Thế thì đôi ta tri kỷ lắm chứ còn gì nữa! à quên, xin các cụ thưởng một cốc cho tác giả bài văn hữu tình. Chị áo đỏ đâu, chị lại mời ông ấy cho tôi một cốc nữa.

Lại vỗ tay...

Nhưng chợt một ông khác, cũng trẻ tuổi, mặt đỏ nhất tất cả, đứng lên trịnh trọng nói:

- Bẩm trên các cụ, dưới các ông...

Mọi người giật mình lắng tai nghe biết là sắp có chuyện. Ông kia tiếp:

- Quan Bố chánh thưởng tác giả bài hát nói ấy cốc rượu là vì nó có tính cách hữu tình. Tôi cũng xin hoan nghênh. Nhưng mà xong rồi thì tôi xin các cụ và các ông cho tôi phạt nhà thi sĩ ấy ba chén vì đó là một nhà thi sĩ tham lam! Vì sao? Vì cụ phán nhà tôi đây bữa nay chỉ có khánh thành nhà mới thôi, vậy mà bài hát mừng có câu mừng cả tiệc thượng thọ nữa, thì, cái lối "tiện dịp" như thế là có hại cho tôi, vì sang năm đúng sáu mươi mà cụ phán tôi không khao thượng thọ nữa thì là lỗi ở nhà thi sĩ ấy. Vậy thì phải phạt.

Tác giả bài hát nhìn quanh một lượt thấy trong dăm chục quan khách có một số đông gật gù biểu đồng tình với ông phản đối kia, thì rất lấy làm lo, bèn cãi:

- Tôi xin uống ba chén rượu ông phạt! Nhưng nếu sang năm cụ Phán tôi lại khao thượng thọ nữa, thì ông sẽ đáp tôi ra sao? Và có lẽ ông chưa nghe kỹ bài hát!

Ông kia gân cổ lên, hùng hồn chẳng kém:

- Tôi cho ông phạt trước tôi ba chén nữa, sau khi ông uống ba chén mà các cụ phạt ông!

Nhiều người lên tiếng xôn xao, không chịu nhận trách nhiệm về ba chén rượu phạt ấy, ông kia lại nói:

- Sao tôi lại chưa nghe kỹ! Ông chả có câu: "Cất chén chúc mừng người trên thọ tịch" là gì! Vậy ông thử đọc tất cả câu đối đây xem có ai mừng thọ tịch không?

Có một người cãi hộ:

- Nhưng mà thọ tịch ở đây là ý phụ không phải ý chính!

Tham Châu vỗ vai ông kia, khẽ gắt:

- Thôi đi, tôi van ông nữa, ông đừng gây sự thế! Ông say lắm rồi! Và ông uống ít chứ!

- Thưa chú, tôi chưa say, và trước mặt công chúng thế này, xin chú đừng mắng tôi! Chú còn là đàn em biết chưa!

Ông ấy vừa nói được có thế thì đã đưa tay lên giữ cổ, khòm lưng xuống, rồi nôn ồng ộc ngay ra đấy như một cái ống máng! Thiên hạ ghê tởm quay nhìn đi chỗ khác và nhà thi sĩ thì khẽ so vai một cái hả hê. Đầy tớ mau quét dọn, trong khi Tham Châu nhăn nhó ôm xốc ông quý khách ấy vào bàn đèn thuốc phiện:

- Các ông mau tiêm cho ông ấy một điếu cho giã rượu... Rõ khổ quá, cứ uống như một cái phễu!133

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2007

Anh, tôi và máy tính



Ngày hẹn gặp nhau, trời không nắng cũng không mưa. Tôi đến sớm nên nhìn thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác...

Ngày mới quen nhau, tôi đã nửa đùa nửa thật: "Anh giống hệt chiếc máy vi tính. Ðầu là CPU, gương mặt là màn hình, cái miệng là bàn phím, còn trái tim là con chuột". Anh gí ngón tay vào trán tôi, cười to: "Em chỉ khéo tưởng tượng, làm sao giống được, bởi anh biết yêu em. Anh chỉ giống máy vi tính ở chỗ biết xử lý rất nhanh mọi tình huống". Ðến lượt tôi phì cười nhớ lại buổi đầu gặp anh, với một kiểu tỏ tình quái lạ chẳng giống ai.

Hôm ấy, mới nộp đơn xin việc xong, vừa hồi hộp vừa lo, tôi ghé một quán nước gần trường cũ, gọi ly cà phê uống trấn tĩnh. Ðang ngồi thẫn thờ, tôi cảm thấy nong nóng sau gáy, quay lại thì bắt gặp một ánh mắt. Chúng tôi nhìn nhau thật lâu, nửa như muốn thi gan, nửa như trêu đùa. Anh đột ngột đứng phắt dậy, tiến đến bàn tôi rồi nói một mạch: "Anh là Minh, kỹ sư tin học. Anh muốn biết tên và địa chỉ của em!". Lúc ấy, như bị thôi miên, tôi ngoan ngoãn xé vội mảnh giấy, ghi tên và số điện thoại rồi đưa cho anh.

Tối đó, anh gọi điện đến thật. Nói chuyện với nhau gần hai tiếng đồng hồ, "nấu cháo điện thoại" như tôi hay nói đùa. Ba ngày sau, anh xuất hiện trước cửa nhà tôi, tay ôm một bó hoa hồng...

Bạn bè khen: "Chúng mày đẹp đôi!" và trầm trồ về mối tình lãng mạn, tưởng chỉ có trong phim hay tiểu thuyết. Chẳng ai biết rằng, tôi và anh khác nhau như nước với lửa, như mặt trăng với mặt trời. Anh trầm ngâm ít nói, tôi liến thoắng luôn miệng. Anh có thể ngồi suốt ngày bên cạnh chiếc máy vi tính, cũng như tôi ngồi suốt ngày với mấy quyển sách.

Có khi, mấy tuần liền, tôi không thấy mặt anh. Những lời thăm hỏi qua điện thoại, lúc đầu làm tôi vui vui, nhưng sau đó làm tôi thấy tủi thân. Sau nữa là buồn, trống vắng và cuối cùng là cảm giác bực bội, chán nản.

Có lần, tôi trách anh chỉ biết sống hết mình cho công việc mà không biết hết mình cho tình yêu. Cho là tôi ích kỷ, anh bảo: "Ghen tị với con người chứ ai lại ghen tị với máy vi tính". Gặp nhau, anh tiếp tục say sưa nói toàn chuyện tin học, kể về những người bạn mới quen được trên mạng. Tôi tập thói quen im lặng bên anh, nghĩ ngợi chuyện văn chương. Ðôi khi tôi cũng tự hỏi, phải chăng đó là người mình yêu.

Chúng tôi chia tay nhau, sau một lần tôi ốm nặng. Cô bạn thân đến tìm anh báo tin, anh vẫn dán mắt vào màn hình máy tính. Ðúng ba hôm sau, anh mới đến bệnh viện với nụ cười hối lỗi vụng về.

Ngày chia tay nhau trời không nắng, không mưa, chẳng có mây đen mù mịt, mà cũng chẳng có giông tố đầy trời... Tóm lại là không lãng mạn chút nào.

Thỉnh thoảng, anh khuấy động tôi bằng những tiếng chuông điện thoại. Lần nào cũng vậy, nhận ra giọng anh, tôi lặng lẽ gác máy. Bạn bè bảo: "Mày bướng bỉnh, cố chấp quá". Tôi lắc đầu, cười mà ứa nước mắt.

Tôi cắt tóc ngắn, trở lại thói quen ngồi quán cà phê một mình, dạo phố lang thang một mình, thức khuya hơn, nhưng đọc sách ít hơn và bắt đầu tin là có số phận.

Bạn bè giới thiệu liền mấy chàng để tôi làm quen, nhưng không ai... giống anh cả. Nga, cô bạn thân đến kéo tôi ra khỏi trạng thái "trầm uất" bằng cách rủ tôi đi học thêm tin học. Tôi đồng ý vì muốn biết nhiều hơn về thế giới của anh, thế giới đã biến anh trở nên y hệt một chiếc computer lạnh lùng, không hồn.

Ðến lượt tôi suốt ngày ngồi bên máy vi tính. Tôi vào mạng Internet, tìm thêm những thông tin cho nghề nghiệp. Và rồi tôi cũng thấy thinh thích chuyện gẫu với những người bạn không biết mặt.

Ðang lúc tôi bắt đầu tin trong ký ức con người có phím delete như máy vi tính, thì một người khác xuất hiện. Chúng tôi quen nhau qua mạng Internet. Lúc đầu, tôi bị ấn tượng bởi cái tên rất lạ: Downcome, thế là tán gẫu thử. Trò chuyện mấy lần mới biết anh chàng cũng là một kỹ sư tin học. "Downcome nghĩa là thất bại, sao anh lại chọn tên ấy?" "Bởi vì tôi thích và vì tôi cũng đã từng thất bại. Còn em sao lại chọn tên Soundless". "Vì hồi trước nói nhiều quá, nên bây giờ muốn im lặng" "Chúng ta có thể là bạn được không?".

Tôi thở hắt ra, cảm thấy thời gian dường như trôi ngược lại, bất chấp các định luật vật lý. Tôi trả lời: "yes, sir".

Hầu như ngày nào chúng tôi cũng vào mạng trò chuyện với nhau. Lũ bạn ngạc nhiên: "Mày điên rồi, tìm quên hả?". "ừ thì điên, mà có lẽ cũng sắp quên được rồi". Tôi mạnh miệng, nhưng lại giật mình tự hỏi, quên một con người nhanh chóng không biết là điều tốt hay điều xấu.

Downcome bảo: "Nói chuyện với Soundless thật vui. Soundless làm tôi vừa nhớ lại vừa quên một người". "Tôi cũng có cảm giác giống y như vậy". "Nếu ngày xưa tôi được gặp Soundless thì có lẽ tôi không thành Downcome". "Vì không gặp Downcome nên tôi mới thành Soundless". "Vậy thì cho xin địa chỉ nhà nhé!".

Tôi chợt rùng mình: "Không, không, chuyện gẫu là đủ, biết nhiều không khéo lại khổ nhiều". "Sao bi quan thế!". "Ðó mới là lạc quan". "Ðừng bắt chước Hămlet suy tư gặp gỡ hay không gặp gỡ, mà phải bắt chước Juliet hỏi Romeo ai đưa lối cho chàng đến đây".

Tôi tập làm Hămlet, suy tư mất mấy ngày liền. Chuông điện thoại lại reo, lần này tôi ngồi im, đếm được mười ba tiếng thì nó im bặt, bỗng thấy nhẹ lòng.

Mấy ngày sau, Downcome lại rủ gặp nhau. Tôi vẫn phân vân: "Gặp nhau biết đâu thêm buồn". "Thì hai người buồn cùng đi tìm một niềm vui". "Triết lý hơi bị xoàng". "Nghề nghiệp có dính đến văn chương phải không?". Tôi chợt run: "Sao anh biết" "Ðã từng có một người bạn gái có lẽ cũng giống như Soundless". "Không giữ được à?". "Tuột khỏi tay mất rồi". "Cảm giác thế nào?". "Tiếc và buồn. Nhưng đừng nói nữa, để gặp nhau nói nhiều hơn".

Tôi tò mò: "ừ thì gặp. Cà phê Văn khoa nhé!". "Có cần ám hiệu gì không? Tôi mặc quần xanh, áo đỏ, đội nón trắng, xách cặp đen...". Tôi cười phá lên trước máy vi tính: "Nên mặc đồ đen như Hămlet". "Nói chuyện nghiêm chỉnh đi, làm sao để nhận ra Soundless?". "Tóc ngắn, mắt to, miệng rộng, mũi hếch, quần jean, áo xanh". "Còn tôi cũng tóc ngắn, mắt vừa vừa, miệng rộng, mũi không hếch, quần Jeans, áo sọc xanh. à này, tôi nói một điều rất quan trọng, rất thật lòng: Tôi yêu em".

Tôi mở to mắt nhìn dòng chữ trên màn hình, thấy nhói tim. Sao trên đời này có những người giống nhau đến thế.

Ngày hẹn gặp nhau trời lại không nắng cũng không mưa. Tôi đến sớm nên nhìn thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng chỉ là ảo giác, rằng Downcome và anh Minh ngày xưa của tôi không thể cùng là một người. Anh tháo kính, đưa tay dụi mắt, rồi đeo kính vào và quả quyết tiến đến bàn tôi ngồi. Chúng tôi im lặng, nhìn nhau rất lâu rồi cùng cười phá lên.

Bây giờ tôi và anh nói chuyện v142

Thứ Hai, 18 tháng 6, 2007

Bán thân



1. Hắn vốn là người siêng năng, nhưng số phận hắn - như người ta hay nói - đen như mõm chó. Nợ nần lút đầu. Thân thể hắn gầy nhom, nước da xanh mét, mắt lờ đờ. Bộ mặt lúc thì cau có, gắt gỏng, lúc thì im ỉm như đưa đám, trông bệ rạc chẳng khác cái nhà của hắn - nếu có thể gọi là “nhà” bởi vẻ lụp xụp tối tăm, ẩm thấp của nó.
Bữa nọ, đi đâu về trông hắn tươi tỉnh hẳn. Vợ hắn thấy lo, bởi khi nào trông hắn vui vẻ là sắp có "chuyện lớn", ít nhất cũng là đi khất nợ hoặc mượn nợ để mua rượu đổ vào mồm hắn.
Thế nhưng sự việc lại ngoài dự đoán. Hắn nói với vợ: “Nếu cảnh này cứ tiếp tục, cả nhà mình cũng sẽ chết thôi. Tao nghĩ, cách hay hơn hết, mẹ mày nên cho thuê cái thân mẹ mày đi!”, “Gì? Bán cái xác của tôi à?”. Người vợ đang cho đứa con trai mới lên 3 tuổi ngậm vú thảng thốt nói với giọng run rẩy. Căn chòi tranh im lặng hoàn toàn. Sau khi đã thở ra một hơi dài thật nặng nề, người đàn ông nói tiếp: "Hôm qua tao gặp bà Lưu. Bà ấy bảo, có lão Triệu đã ngoài lục tuần rồi mà chưa có con. Ông ấy muốn mua thêm một tì thiếp, nhưng mụ vợ không chịu. Mụ vợ chỉ bằng lòng cho lão ấy thuê một nàng hầu trong vòng vài ba năm thôi. Lão đã nhờ tìm cho một người đàn bà khoảng ngoài 30, đã qua sinh nở đôi lần, nhưng phải thành thực và siêng năng làm việc, nhất là phải biết phục tùng, lễ phép với bà vợ cả. Họ sẽ trả năm trăm lượng. Nếu trong thời gian đó đẻ được cho họ một đứa con trai thì họ sẽ tăng gấp đôi số tiền. Tao thấy vợ mày được lắm. Mày tính sao? Ôi, một ngàn lượng bạc! Cả gia tài đấy mẹ mày ạ. Có nó nhà mình sẽ đổi đời. Tao đã nhận lời bà Lưu rồi. Mẹ mày chịu thiệt vậy!".
Người đàn bà nghe chồng kể nín thinh chẳng nói lời nào. Tâm trí của chị như bị tê tiệt. Chị đau đớn hỏi chồng: “Tại sao không cho tôi biết trước?", “Cần gì, mẹ mày nghĩ coi, nếu không cho thuê mẹ mày đi, cả nhà này chỉ còn chờ chết đói. Giờ chỉ còn chờ ký tên vào giấy giao kèo thôi. Mà mẹ mày sao vậy, tao là chồng mà còn chịu được, mẹ mày có gì mà sợ !", "Trời ơi, sao tôi khổ thế này. Cha mày có nghĩ gì đến thằng cu Chít nhà này không? Nó mới lên 3 tuổi. Không có mẹ nó sống sao được?". Cu Chít là tên thằng bé trai mà chị đang ẵm trong lòng - nó là đứa con trai duy nhất của chị.
"Trời ơi, số phận tôi sao mà cay đắng thế này!?". Đột nhiên chị rên lên khiến thằng cu Chít ngạc nhiên nhả vú ra và kêu: "Mẹ! Mẹ!"...


2. Đêm trước ngày phải rời chồng con, chị ngồi im một mình trong một góc nhà. Chiếc đèn dầu leo lét treo trên bếp, tỏa một đốm ánh sáng yếu ớt như con đom đóm. Chị ẵm thằng cu Chít trong lòng và cúi gục đầu trên tóc của nó. Trong lúc ấy đầu óc của chị phiêu diêu tận đâu đâu. Nhưng hơi thở của đứa trẻ đã kéo chị về với thực tại. Chị khẽ gọi tên con một cách trìu mến: “Cu Chít của mẹ ơi, mai mẹ phải đi xa rồi con!".
Thằng nhỏ ậm ừ không trả lời, chỉ cố rúc đầu vào sâu trong ngực mẹ. Dường như nó chẳng hiểu gì lời mẹ nó vừa than thở. “Mẹ đi lâu lắm. Mẹ đi mãi 3 năm sau mẹ mới trở về con ạ!”. Chị vừa nói với con vừa gạt nước mắt. Thằng bé ậm ừ có vẻ không bằng lòng, rồi lại gục đầu vào ngậm vú mẹ. Chị cố nuốt nước mắt dặn dò tiếp: "Con phải ở nhà với cha. Cha sẽ lo cho con. Cha sẽ ngủ với con và đưa con đi chơi. Con phải ngoan ngoãn nghe lời cha...". "Cha đánh con!” - thằng bé làu bàu. "Cha sẽ không đánh con nữa đâu” - chị dỗ dành con. Nhưng mắt chị không rời cái sẹo nhỏ còn in rõ nét bên má phải của đứa bé. Đó là dấu vết của trận đòn mà chồng chị đánh con khi đang say rượu.
Chị còn muốn nói với con nhiều hơn nữa, nhưng chồng chị đã đẩy cửa bước vào. Hắn ta đi thẳng đến chỗ chị ngồi,
thảy ra bọc giấy nhỏ và nói: "Tao đã nhận được một nửa số tiền rồi. Số còn lại người ta sẽ trả nốt khi mẹ mày đến nơi. Thôi, cứ yên tâm, việc nhà đã có tao lo”. Không khí im lặng hoàn toàn.


3. Vừa bước vào nhà mới, chị biết cuộc đời của chị kể từ nay sẽ không phải đói rét nữa, ít nhất cũng được vài năm. Nhà cửa và ngay cả người đàn ông đã thuê chị về làm tì thiếp cũng đều hơn hẳn những gì chị vừa bỏ đi. Ông Triệu rõ ra là một người đàn ông đàng hoàng, nói năng từ tốn, khoan thai. Còn bà vợ thì cũng tỏ ra là một người đàn bà không đến nỗi độc ác lắm. Ngay buổi đầu tiên bà đã đem kể hết chuyện gia đình của bà cho chị nghe. Bà kể chuyện từ ngày hai vợ chồng mới lấy nhau, từ cái đám cưới linh đình, trọng thể cho đến nay đã 30 năm... cho chị nghe.
15 năm về trước, bà ta đã cho ông một đứa con trai rất kháu khỉnh dễ thương, nhưng chẳng may khi đứa trẻ mới đầy năm thì nó chết. Kể từ ngày đó, bà không còn sinh nở gì nữa. Chính vì vậy bà rất lo sợ. Bà sợ ông sẽ cưới vợ khác
để có con nối dõi tông đường. Mãi đến thời gian gần đây ông vẫn không tỏ ý muốn lấy vợ khác. Có thể ông còn yêu bà hay là thế nào thì bà cũng không biết rõ. Nhưng có điều chắc chắn là ông rất nóng lòng sớm được có con. Bởi thế bà phải lo tìm người sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường cho ông và làm cho ông vui lòng không nghĩ đến chuyện lấy vợ khác...
Chị nghe bà vợ cả kể chuyện thì cũng cảm thấy vui vui trong lòng, vì dù sao mình cũng đang đóng một vai trò cần thiết trong cái gia đình này. Cuối cùng, bà vợ cả nói toạc ngay ước vọng của bà với chị, khiến chị không khỏi đỏ mặt ngượng ngùng: "Dù sao cô cũng đã sinh nở vài lần rồi, chắc chắn là cô kinh nghiệm về đường sinh nở hơn tôi”. Nói xong câu ấy bà ta bỏ đi chỗ khác.
Đêm hôm đó ông chủ nhà cũng kể nhiều chuyện về gia đình cho chị nghe. Chị ngồi bên cái rương gỗ sơn đỏ dành riêng cho chị đựng đồ đạc, một vật mà trong đời chị từ nhỏ đến lớn chưa từng dám một lần mơ ước đến. Chị đã mở to đôi mắt để nhìn cho rõ, để ngắm nghía cho thỏa lòng ưa thích cái vật quý báu ấy. Ông chủ nhà đến ngồi bên chị và hỏi: “Cô tên gì?”. Chị bẽn lẽn ngượng ngùng, lắp bắp trả lời không rõ ràng và đứng lên đi về phía chiếc giường. Ông ta cũng bước theo và vừa cười vừa hỏi: "Cô ngượng ngùng à? Hay là cô cứ xem tôi như chồng cô!". Giọng nói của ông dịu dàng và ông ta kéo chị vào lòng: “Cô cũng đừng buồn. Tôi... tôi...”. Ông ta đã không nói thêm, bỏ lửng câu nói, tủm tỉm cười và bắt đầu cởi quần áo... Ngay lúc ấy chị nghe bên ngoài có tiếng bà chủ nhà đang lớn tiếng chửi mắng một người nào đó...". Lại đây cô, mình đi ngủ!" nằm sẵn trên giường ông chủ gọi chị đến.


4. Nửa năm sau, chị c179

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2007

Ba thằng xích lô



Cứ mỗi sáng, khi đi học bước ra cổng nhìn sang bên kia đường tôi lại thấy... ba chiếc xích lô với ba thằng: thằng cao, thằng mụn, thằng ria mép. Chúng say sưa nhậu nhẹt bên chiếc bàn gỗ và vài ba cái ghế đẩu. Khi mọi người bắt đầu một ngày mới, với bao điều lo nghĩ, thì chúng xà vào bàn nhậu... Tranh luận và kể lể những chuyến chở mối buổi sáng và những gì diễn ra trong mắt chúng. Có lẽ chưa có chuyện gì xảy ra trên đời mà chưa qua môi miệng của chúng, đôi khi cao hứng chúng lại văng ra những tiếng chửi thề và những nụ cười thỏa mãn... Thằng mụn lại nói:
- Sáng nay bà Bảy nghỉ chợ làm tao mất cả mối!
Thằng cao tròn xoe mắt hỏi: Sao thế? bả bệnh à?
- Bả đánh đề cụt mẹ vốn rồi! Bả chơi dữ lắm, nghe đâu thiếu tiền đứng cũng mấy triệu.
Thằng ria mép xen vào: Bả ngu bỏ mẹ! toàn đi kiếm đám ma vào xin số. Như tao để tiền nhậu sướng hơn!

Rồi cả bọn lại phá lên cười, một câu truyện lại trôi qua... Cái chum nhỏ lại truyền tay, những giọng cười lại phá lên. Bà Tư bán bún bò đi đánh ghen, thằng Phương con ông Tám hút xì ke bị công an bắt đi cai nghiện... Có khi chúng còn bàn cả chuyện chính trị: về Nam Tư, về các nước Trung Đông. Những tình hình nóng bỏng mà báo chí nước ngoài đưa tin mà báo ta in lại!!!. Câu chuyện lại càng hứng thú hơn, một việc mà cái xóm lao động của nó trở nên nhộn nhịp và sôi nổi. Bé Hai sau những đêm say khướt ở vũ trường, đã vớ được một anh chàng Đài Loan: Đám cưới tổ chức ở nhà hàng sang trọng! Ngày hôm đó trông ba thằng thật ngộ ngĩnh, cũng quần, cũng áo, cũng giầy: giống như ba thằng lật đật trong chốn phồn hoa. Với ánh mắt nhạc nhiên, chúng nhìn ngắm tất cả... Những vật dụng, cách trang trí với những ánh đèn rực rỡ. Bà Chín bán hột vịt lộn trong bộ đầm lòi những sớ thịt với nước da đen sạm vì nắng, khuôn mặt trộn lẫn mồ hôi và son phấn mà bà mượn ở đâu đó. Và một cô dâu tả tơi được khoác lên bộ áo cưới tuyệt vời, bên cạnh một gã mập phệ mà nhìn thật kỹ chúng mới thấy đôi mắt của chàng rể... Rồi chúng lại tiếp tục câu chuyện.

-Thằng mụn lên tiếng: bữa đó uống đã thật! tao quất 12 chai Tiger luôn... Rồi nó lại ực một chum rượu đế cay xè, bỏ vào mồm một miếng dưa chua được trộn lẫn với vài trái cóc xanh.
- Đời tao không gặp thời! Thằng cao vuốt tóc, chua xót: Mẹ! mai mốt cho con út nhà tao lấy Đài Loan... Cả đời sướng!!!

Đột nhiên, chúng đang cao hứng thì vợ thằng ria mép từ trong hẻm vọt ra chửi:
- Mẹ mày! mày chỉ tối ngày lo nhậu, còn tiền học của con Thơm thì đ... lo!
Nó nhếch ria mép và trỏ tay về con vợ: chắc nó mới thua tứ sắc!!
Thế là đôi vợ chồng nó gân cổ lên cãi nhau, vung tay múa chân. Có lẽ thằng ria mép xóc óc trước những câu nói của vợ. Nó lại muốn chứng tỏ nó là thằng đàn ông bằng cách đánh con vợ túi bụi, con vợ nó chẳng kém vừa cấu xé vừa kêu gào. Mọi người can ngăn một lúc rồi chúng mới buông nhau ra. Con vợ có vẻ yếu thế và bị đau sau trận thư hùng nên lủi vào hẻm mất! Còn nó lại cười hề hề bước vào bàn nhậu, lại bàn luận về các đức tính của người say rượu đang gián đoạn.
- Ực! Thằng cao nói: đức tính thứ nhất! Can đảm. Vì ta biết rượu độc, hại mà ta vẫn uống
- Đức tính thứ hai: thật thà! Trong lòng ta có gì ta nói h..ế..t! Thằng mụn cao hứng.
- Đức tính thứ ba: dũng cảm! Gì ta cũng dám làm.. kể cả đánh vợ. Thằng ria mép lè nhè.
- Thứ tư: giản dị!! Đâu cũng là gường ngủ... đâu cũng là n...h...à!!! thằngcao khề khà!

Rồi cả bọn phá lên cười!!!...

Ấy thế mà dạo này tôi không gặp bọn nó! Có lẽ chúng cũng say mê trái bóng lăn !!!? Tôi nghĩ và thương cho ba thằng. Vì dòng đời vẫn cứ trôi ...

Cuộc đời như những bậc thang của kim tự tháp. Đứng dưới đất ta nhìn được xung quanh... Vài bậc thang, ta nhìn ra xa được một tí... ở chóp mũi ta thấy rằng: vũ trụ này thật bao la!! ... Ai ơi!! biết vượt qua được số phận??!!166

Thứ Tư, 25 tháng 4, 2007

Cổ Tích Mới



     Sau ba tháng, bụng cô gái đã nhô lên khỏi lần áo. Năm tháng đi đứng đã khó khăn. Tháng thứ tám chỉ còn nằm một chỗ. Một mình Đăm kiếm cá đổi gạo, một mình Đăm nấu nướng giặt giũ. Mà tên cô Đăm cũng không hỏi.

Năm ấy, đến độ tế thần Đầm trời vẫn còn rét đậm. Theo trí nhớ của Đăm, thì chưa năm nào đến giữa tháng ba mà còn giá thế. Sáng ra nhìn bên ngoài hơi giá bốc từ mặt đầm lên mù mịt, không thấy mặt trời, chừng trưa hơi hửng nắng, mới cảm thấy ấm đã sập lại, đêm càng rét dữ. Vạn chài đã kéo về nấp ven chân núi, người ta chỉ đi loanh quanh bờ kiếm chút cá tôm, không ra chài cả vạn nữa từ lâu. Nhưng đến lễ tế thần Đầm, thì lại kéo nhau ra ngoài vụng tế lễ. Mỗi khẩu mấy nghìn bạc, ngày thường đỡ nhau, nhưng lễ tế ai cũng muốn đóng góp công bằng, không xin không nợ ai.

Nhà Đăm có Đăm và mẹ già, mẹ ốm ba năm, Đăm có bao nhiêu thuốc thang hết cho mẹ bấy nhiêu, kiệt lực phải vay trùm vạn một suất. Mẹ Đăm giữa chừng cơn ho gượng dậy được, hỏi Đăm có dành đủ tiền lễ xong lên bờ bắt vợ không. Mẹ Đăm biết gần đất xa trời, chỉ muốn Đăm mau lấy được vợ. Trai như Đăm, ngót hai lăm, ở vạn này có một. Chăm chỉ, nhưng mà thật thà quá, con gái vạn hiếm hoi chẳng nhìn đến, lẽ thường đã phải lên bờ tìm vợ từ lâu, nhưng ngặt nỗi mẹ ốm Đăm lần khân mãi. Gái vạn chài đã không lên những vùng ven đầm, rập rình vài phiên chợ, có con gái nhà nào nghèo quá, hay sơ sểnh không cha không mẹ, may người ta thuận lòng về theo cùng. Đăm nói còn tiền, tế xong theo anh em trai vạn lên chợ phiên. Đăm nói thế, nhưng mà biết năm nay mình cũng không thể nào theo được anh em, rồi sang năm, sang năm nữa, không biết đến bao giờ... Đăm sinh ra đã lênh đênh mặt nước, theo cha mẹ sống bám lấy nước, rong ruổi qua nhiều miền sông nước, đến lúc nhập được vào các vạn chài vùng phá Tam Giang này thì cha chết. Đăm chín tuổi, lui cui thuyền nóp, đã biết chèo mủng câu cá tôm, lớn mười hai mười ba biết cùng trai tráng quăng chài, xuân hạ thu đông, chỉ biết có mặt đầm mà không mấy khi đặt chân lên đất. Ai còn có tuổi nào vui chơi, Đăm thì không, nhỏ lớn đều làm lụng đơn độc, không biết tình yêu, chưa chạm tay một cô gái, nhưng biết mong mỏi đời sống chồng vợ, chồng đầu tắt mặt tối, rời tấm lưới cung câu ngóng lên thuyền thấy vợ thổi nấu đầu mui, đàn con lít nhít sàn thuyền. Nhưng chưa biết chừng mẹ chết, Đăm rồi ra cô độc suốt đời.

Đăm không quen nghĩ, mẹ giục chuyện nhạy cảm buồn mất một lúc rồi kệ, không buồn nữa. Lễ tế, khi vạn chài đốt vàng hương rắc lễ cho thần Đầm, Đăm hò reo dữ nhất. Giá lạnh mà chàng ta chỉ quấn khố, phơi tấm thân trùi trũi đen bóng, hết lễ cúng lao đầu xuống nước mong được ăn lộc thần theo như giai thoại truyền nhau qua bao thế hệ dân chài. Trẻ tráng thấy Đăm nhộn, cười, đám ông bà già, đám con gái cười, nhìn Đăm như con nít ăn chưa no lo chưa tới. Đăm lội quẫy một lúc, đến vãn hết thuyền mới ngoi lên, thay cái khố, tự cời bếp than, tự nướng vỉ cá, sắc cho mẹ ấm thuốc, chưa ngủ đẫy giấc đã bừng mắt nghe sấm chớp rồi mưa nặng hạt như đã giữa vụ hè. Vạn chài tưng bừng, trời có sự lạ, thể nào cũng báo được mùa cá tới. Đàn bà mang lu chậu hứng nước, đám đàn ông tụ quanh mấy thuyền, rủ nhau uống rượu, uống xong say khật khưỡng hò mấy câu giọng líu cả lại. Đăm cũng vần hai cái lu hứng ít nước ngọt, ngồi nhìn những giọt mưa nhỏ từ mái nóp, rồi bươn bả lấy thúng đi. “Không ngủ còn đi con?” - người mẹ đau ốm cố hỏi thì thào. “Đi bữa nay, may ra được con cá lớn” - Đăm nói. Nhiều năm rồi đêm nào sau lễ tế thần Đầm Đăm cũng đi. Giấc mơ được con cá chủ đầm biết phù hộ cho kẻ nào diện kiến nó ăn vào trí chàng trai quá lứa vạn chài.

Người mẹ không dám nói, đó chỉ là câu chuyện bà thêu dệt kể cho con trai nghe như một nỗi hy vọng mơ hồ trong cuộc sống lênh đênh cơ cực. Tiếng thở dài của bà nghẹn trong cơn hen đã dâng tận cổ, nước mắt đẫm gò má hõm đứa con không thấy. Tiếng dầm của Đăm đã khua ngoài xa. Lẫn trong tiếng giọt mưa có tiếng ai đó hò não nuột, một cái đầu ló ra khỏi một mui thuyền, hỏi trong màn mưa mù mịt: “Ai?”. “Tui Đăm”. “Lại đi kiếm con cá chủ à Đăm?”. “Đi chớ, năm này tui không gặp nó thì không năm nào tui được gặp nó”. Đăm nói câu đó, như dăm năm trước Đăm đã nói, không phải ở vạn Thọ Xuân mà ở vạn trên, khi hai mẹ con còn ở trên đó.
150

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2007

Âm Hưởng Một Lời Yêu



Nhìn gương mặt tiều tuỵ của Ngọc đang thiêm thiếp trong giấc ngủ mệt nhọc trên giường bệnh mà tôi nghe như cả trái tim mình đang quặn lên từng cơn đau nhói. Tôi thấy vô cùng hối hận vì đã quá ích kỷ trong mấy năm nay, để cho người vợ yêu thương của mình phải ôm ấp nỗi đau buồn theo năm tháng chất chồng, cho tinh thần suy nhược, cho thể chất hao mòn, đến đỗi phải mang chứng bệnh trầm kha, không dễ gì phục hồi nhanh chóng được. Thì ra, dù đã nhiều năm trôi qua rồi, mà nàng vẫn chưa quên được mối tình cảm thiết tha của thời con gái. Tôi thấy thật khó có thể tha thứ cho mình, khi chỉ vì bản thân mà cố níu kéo, lưu giữ một hạnh phúc không hiện hữu, một tình cảm đơn phương, một gia đình không trọn vẹn.
Trước đây, tôi vẫn thầm hy vọng là, có một ngày nào đó, Ngọc sẽ cảm động trước tình cảm chân thành tha thiết của tôi. Bây giờ, tôi mới biết được là những hy vọng của mình chỉ là ảo mộng, và thời gian trôi qua, chỉ dần mòn giết chết bản thân nàng.
Năm năm trước, tôi về Việt Nam kết hôn với Ngọc do sự sắp đặt của cha mẹ hai nhà. Đám cưới xong tôi mới biết được là Ngọc bằng lòng làm vợ của tôi, không phải vì có chút tình cảm nào với tôi, mà chỉ vì muốn hy sinh để cho cha mẹ nàng vượt qua khỏi cơn ngặt nghèo, túng bấn. Mãi đến sau này, tôi lại tình cờ phát hiện thêm rằng cái ngày vui vẻ hạnh phúc nhất của đời tôi, lại là ngày mà vợ tôi phải chịu không biết bao nhiêu là buồn khổ, phải rơi không biết bao nhiêu là nước mắt, khi cắn răng, cắt đứt mối tình đầu thơ mộng của mình, để về làm vợ một người không quen biết, chẳng thương yêu. Tôi biết phải làm sao đây khi mọi sự đã xảy ra rồi, chỉ biết tự hứa với lòng là trong suốt cuộc đời này, sẽ thương yêu nàng hết mực, sẽ chăm sóc nàng thật chu toàn, ngõ hầu bù đắp lại phần nào những mất mát khổ đau mà nàng vừa gánh chịu.
Khoảng gần một năm sau ngày cưới, Ngọc sang được Canada này để đoàn tụ với tôi. Mới đây mà đã hơn bốn năm rồi. Trong suốt bốn năm trời, tôi lúc nào cũng cố gắng hết sức mình để mang đến hạnh phúc cho nàng, và để chứng minh cho Ngọc thấy rằng tôi thương yêu nàng nhiều lắm. Bốn năm dài đăng đẳng, tôi thật mỏi mòn mong đợi một lần nghe được câu nói yêu thương của Ngọc, hay một lời gì đó có thể cho tôi thấy rằng nàng đã không còn hối hận trong lòng về quyết định từ bỏ tất cả những gì thân thương nhất trên đời, để sang bên này làm vợ của tôi. Nhưng, cả một nụ cười âu yếm dành cho tôi hình như cũng không có, nói gì đến những câu nói thương yêu, những lời không hối hận. Cái ý nghĩ cho rằng mình không phải là người có thể mang được hạnh phúc đến với người mình thương yêu, quả thật đã làm cho tôi đau lòng lắm. Nhưng biết trách ai bây giờ, tôi chỉ biết tự trách mình đã dại dột yêu thương, và thành hôn với một người chẳng dành cho mình một chút chi tình cảm.
Sự thật mà nói thì trong cuộc sống gia đình vợ tôi cũng là một người vợ đảm đang. Ở trong nhà, nàng chăm sóc cho tôi thật chu toàn. Bên ngoài, nàng làm việc rất vất vả để chia xẻ khó nhọc với tôi. Hai năm trước, Ngọc còn sinh cho tôi một đứa con gái thật kháu khỉnh, dễ thương. Không biết có phải chính vì bé Thu, con chúng tôi, mà tôi cứ mãi bám víu lấy cuộc hôn nhân không trọn vẹn của mình. Tôi còn muốn lưu giữ lại gì nữa đây, khi đã biết là Ngọc không thể nào quên được mối tình cũ của nàng. Tôi còn hy vọng chi nữa chứ, khi đã hiểu ra rằng những ước mơ của mình sẽ không bao giờ trở thành sự thật. Hay tôi sợ mất mát gì chăng, khi sự thật mình có từng sở hữu gì đâu để mà mất mát.
Sau khi sinh bé Thu, Ngọc có vẻ được vui rất nhiều, chứ không còn u sầu như trước nữa. Lúc đó, tôi đã hy vọng rất nhiều là sự ra đời của con thơ có thể trở thành sợi tơ tình vương vấn, trói buột chúng tôi mãi bên nhau, và giúp cho Ngọc quên đi những kỷ niệm của hôm nào. Nhưng, hy vọng kia đã tan thành mây khói sau chuyến về Việt Nam thăm nhà của vợ chồng con cái chúng tôi nửa năm về trước.
Trong thời gian viếng thăm bên đó, có người cho tôi biết là Ngọc đã nhiều lần đi tìm người tình cũ của nàng. Lúc ấy, có lần nàng hỏi tôi một số tiền, nói là để giúp đỡ bạn bè một số vốn mà buôn bán làm ăn. Tôi cũng không hỏi nhiều làm gì, dù sau, giúp đỡ bạn bè cũng là chuyện tốt. Sau này tôi mới biết được, bạn bè mà nàng nói chính là người đó. Nhưng, những chuyện đó thật ra cũng không đáng để cho tôi hoài nghi vợ mình. Quả thật, dù sao đi nữa, thì anh ấy cũng là bạn của vợ tôi mà. Đã là bạn bè với nhau thì có gặp gỡ hay giúp đở tiền bạc cho nhau cũng đâu có chi là không đúng. Tuy có mơ hồ linh cảm ra được là Ngọc vẫn còn lưu giữ trong lòng rất nhiều tình cảm với người tình năm cũ, nhưng tôi không hề nghĩ rằng vợ tôi lại làm ra chuyện gì có lỗi với chồng. Rồi một chuyện không hay xảy ra làm cho niềm tin của tôi lung lay tận gốc rễ, và những niềm hy vọng mà tôi ôm ấp bấy lâu nay, phút chốc bỗng tan biến thành mây khói.
Hôm ấy, anh Hoàng, người yêu cũ của Ngọc, hẹn tôi ra quán để nói chuyện. Tôi, vì muốn tạo nên một chút tình cảm với bạn cũ của vợ mình, đã bằng lòng đơn thân phó hội. Khi tôi đến thì anh đã ngà ngà say, và tỏ ra buồn bã lắm. Có lẽ anh ta đã không dằn được cơn đau khổ đang tràn ngập ở trong lòng, nên đã tuôn ra rất nhiều lời oán trách. Anh cho rằng chính tôi là thủ phạm đã cướp mất đi những gì hạnh phúc nhất của đời anh, đã xô đẩy anh vào một xó tối tăm nhất của cuộc đời, và đã biến anh thành một phế nhân không hơn không kém, không còn chút gì để gọi là tương lai và lẽ sống ở trên đời. Khi nghe những lời buộc tội đó, tôi thấy vô cùng xót xa trong dạ. Quả thật, nhìn hình hài của anh ta lúc ấy, thì những lời oán trách kia, không phải là quá đáng. Tôi chỉ biết buồn thôi, chứ biết nói gì cho phải. Không lẽ lại nói với anh ta rằng hoàn cảnh của tôi cũng phũ phàng cay đắng lắm, vì người vợ thương yêu đầu ấp tay gối của mình lúc nào cũng luôn nhớ nhung về một người nào khác. Không lẽ lại để cho anh ta biết được rằng những thứ mà anh có được bây giờ mới chính là những gì tôi ước ao thèm muốn. Thôi, thà yên lặng là hơn. Tôi nghe hết những lời oán trách và ngỏ ý muốn ra về. Và, chính là lời nói cuối cùng của anh ta đã làm cho tôi đau lòng khôn tả. Anh nói với tôi rằng tôi đừng nên lấy làm đắc ý vì được ở bên cạnh Ngọc, rằng người chiến thắng sẽ vẫn mãi là anh ta, bởi vì, Ngọc đã hứa với anh ta rằng tôi chỉ được con người của nàng thôi, còn trái tim luôn chan chứa tình yêu thương tha thiết của nàng, suốt đời này sẽ thuộc về người tình năm cũ. Nghe xong câu nói ấy, tôi thấy trái tim mình như muốn nát. Tôi quày quả bước nhanh ra khỏi quán, nhưng tiếng cười đắc thắng quái ác đó, hòa lẫn với những âm hưởng vọng vang từ lời nói yêu thương kia của Ngọc, vẫn vang vọng bên tai tôi, từ hôm đó đến bây giờ.
Sau hôm đó, thái độ của tôi đối với Ngọc đã không còn giống như trước nữa. Tình yêu của tôi đối với nàng vẫn không hề phai nhạt, nhưng niềm tin đã không còn, và hy vọng đã hoàn toàn lụn tắt.
Chúng tôi từ Việt Nam trở về đây đã được hơn nửa năm rồi. Nửa năm nay, mỗi một ngày trôi qua là mỗi một ngày tôi chịu đựng biết bao nhiêu là đớn đau buồn tủi. Tôi nghĩ, vợ tôi chắc cũng chẳng hơn gì. Tự ái của một gã đàn ông thất bại trên tình trường không cho phép tôi biểu lộ những cử chỉ chăm sóc yêu thương đối với người chẳng hề xem sự chăm sóc yêu thương của mình là cần thiết. Thời gian gần đây, vợ tôi có vẻ buồn bã lắm. Tôi thấy vô vàn đau xót khi phát hiện ra rằng người vợ mà tôi tha thiết thương yêu, ngày càng xanh xao vàng vọt. Tôi không biết được nỗi khổ của vợ tôi khi yêu một người mà lại sống chung với một người khác nó to lớn đến dường nào. Tôi cũng không cảm giác ra được nỗi khổ của anh Hoàng khi người mình yêu lại đêm ngày ở bên cạnh người ta nó sâu nặng tới bao nhiêu. Tôi chỉ biết được nỗi khổ mà bản thân mình đang đeo đẳng ở trong lòng, khi người vợ mà mình thương yêu hơn tất cả mọi thứ ở trên đời, người vợ mà cái hình hài ngày đêm luôn cận kề bên cạnh của mình, nhưng tâm hồn và trái tim lại gửi trao về một người nào đó ở tận phương trời xa thăm thẳm. Cái nỗi khổ đó thật vô cùng khó chịu đựng. Nó ngày đêm như bóp nát trái tim, như giày xéo từng đoạn ruột. Nó làm đau buốt tâm linh và giết chết cả một cõi lòng.

Yêu người trao hết tim mình
Mà người cứ mãi vô tình với ta
Bên người cứ ngỡ như xa
Đắng cay ta đếm sầu qua cõi lòng


Mấy tháng nay Ngọc dường như có điều gì đó muốn nói thẳng với tôi, nhưng lần nào tôi cũng tìm cách thoái thác, lẩn tránh. Tôi sợ cái nội tâm mềm yếu của mình không chịu đựng nổi một câu nói biệt ly. Tôi sợ đánh mất đi một hạnh phúc tạm bợ mà tôi đã cố tình lưu giữ trong suốt mấy năm trường. Tôi sợ bé Thu sẽ mất đi một người mẹ trong lúc tuổi vẫn còn thơ ngây vụng dại. Những nỗi sợ hãi đó đã làm tôi mất đi khí khái của một đấng nam nhi. Để những tháng ngày qua cứ chậm chạp trôi đi như nhẫn tâm đùa giỡn với những kẻ đang tha thiết yêu đương, và vì yêu đương mà đau khổ. Để vợ tôi cứ phải ôm ấp đau sầu, sống kiếp sống thừa bên chồng con mà lòng không quên được mối tình tuyệt vọng. Mấy lúc gần đây, nàng đau buồn đến đỗi không còn tha thiết đến việc uống ăn chi nữa. Mỗi đêm, phải nhờ đến thuốc ngủ mới giúp nàng dỗ được giấc nồng. Cuối cùng suy yếu đến đỗi phải lâm cơn trọng bệnh. Tôi đau lòng khôn tả. Tôi oán trách mình thật nhiều vì đã quá ích kỷ mà cố níu kéo những gì chẳng thuộc về mình. Những giận hờn trước đây, giờ đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại trong tôi nỗi hối hận triền miên.
Giây phút này đây, trong hoàn cảnh không gian này, đối diện với cái không khí lạnh lẽo bao trùm của bệnh viện, tôi mới hiểu được rằng tất cả những gì thuộc về tôi đều không còn là quan trọng nữa. Quan trọng nhất đối với tôi bây giờ là sinh mạng, là sức khoẻ, là niềm vui, là hạnh phúc của Ngọc. Hạnh phúc có được khi tha thiết yêu thương một người, không nhất thiết là phải suốt đời được ở bên cạnh người đó. Mà chính là, suốt cuộc đời này, mình thấy được, hay biết được, họ luôn vui vẻ hạnh phúc là đã quá đủ cho mình rồi. Lý lẽ chỉ đơn giản như thế thôi, mà mãi đến bây giờ tôi mới hiểu ra được.
“Phương,” Ngọc cất tiếng yếu ớt gọi tôi.
“Ngọc, em tỉnh rồi hả?” Tôi mừng rỡ hỏi một câu thừa thãi.
“Dạ,” nàng trả lời và chống tay vào mép giường toan ngồi dậy.
Tôi nắm lấy tay nàng ngăn lại.
“Em nằm nghỉ cho khoẻ đi Ngọc,”tôi nói.
“Em muốn ngồi dậy. Em muốn nói chuyện với anh,” nàng trả lời, mắt nhìn tôi tha thiết.
“Em cứ nằm yên đi, để anh nâng giường lên,” tôi vừa nói vừa đứng lên với tay bấm nút, nâng phần giường phía đầu nằm cao lên cho Ngọc tựa.
“Con đâu rồi anh?” Ngọc hỏi.
“Anh đã gửi con cho Dì Sáu từ hôm qua rồi em à,” tôi trả lời.
“Bác sĩ có cho biết khi nào em về được không anh? Em muốn sớm về nhà. Em đâu có sao đâu.”
“Bác sĩ nói sức khoẻ em yếu lắm, phải ở đây một thời gian để được chăm sóc.”
“Họ có nói em bệnh gì không anh?”
“Bác sĩ nói em không ăn uống lâu quá nên thân thể rất suy nhược vì thiếu dinh dưỡng trầm trọng. Bây giờ đã trở thành bệnh mất quân bình ăn uống. Hiện thời bác sĩ dùng thuốc để tiếp dinh dưỡng cho em. Mai mốt, khi em hồi phục trở về nhà, sẽ có nhân viên dinh dưỡng đến nhà để chỉ dẫn phương thức ăn uống cho em quen dần lại. Ngọc à! Sao em không ăn uống gì hết vậy? Em làm cho anh lo lắng lắm em biết không?”
“Em xin lỗi anh, em cũng muốn ăn lắm, nhưng em ăn hổng được.”
Nghe giọng nói yếu ớt của Ngọc, tôi thấy thật đau xót ở trong lòng. Chúng tôi yên lặng một lúc lâu. Ngọc nhìn thật sâu vào mắt tôi, như có điều gì muốn nói.
Mấy hôm nay, cứ ngỡ rằng mình đã chuẩn bị tinh thần rất sẵn sàng cho giây phút này, nhưng đến giờ tôi mới biết rằng cho dù có chuẩn bị kỹ càng đến đâu cũng khó tránh khỏi đau lòng khi nghe lời từ ly của Ngọc. Nhưng dù có đau buồn đến đâu đi chăng nữa, tôi cũng phải dứt khoát với lòng, chứ không thể nào tiếp tục như thế này, để mối tình tuyệt vọng kia, dần dần cướp đi cuộc đời của Ngọc.
Không, tôi không thể nào ích kỷ như trước đây nữa. Năm năm qua, Ngọc đã chịu đựng quá đủ đầy đau khổ. Tôi không có quyền bắt nàng phải tiếp tục chịu đựng thêm bất cứ khổ đau nào, dù chỉ trong một vài phút giây ngắn ngủi. Ngọc ơi, anh yêu thương em nhiều lắm. Nhiều đến đỗi có thể vì em mà chấp nhận mọi đau thương và bất hạnh cho mình. Miễn sao em mãi mãi được an vui và hạnh phúc.
Lòng đã quyết, tôi nhìn thẳng vào mắt Ngọc, như sẵn sàng để nghe những gì mà bấy lâu nay mình cố tình trốn tránh.
“Phương à! Em có chuyện này muốn nói với anh,” Ngọc nói ngập ngừng như dò xét phản ứng của tôi.
Tôi chờ đợi, như một tên tử tội chờ đợi ngọn đao vô tình của đao phủ thủ đang sắp sửa chém xuống đầu mình. Tôi thấy giây phút này chẳng đáng sợ chút nào. Thì ra là như thế. Người ta thường nói là giây phút đối diện với cái chết không đáng sợ bằng những phút giây đang chờ đợi tử thần. Mấy tháng nay, tôi phập phồng lo sợ cái giờ phút nghe được những lời tạ từ của Ngọc. Bây giờ, phút giây này đã điểm, mà lòng tôi lại thanh thản lạ thường.

Nói đi em chỉ một lời vĩnh biệt
Một lời thôi rồi trọn kiếp chia phôi
Mãi về sau chiếc bóng một mình tôi
Sầu hiu hắt thương khối tình tan vỡ
Một lời thôi rồi muôn trùng cách trở
Suốt cuộc đời hai lối rẽ xa xôi
Tháng năm dài thui thủi kiếp đơn côi
Ôn kỷ niệm luyến thương về dĩ vãng


Tôi nhìn vào mắt vợ tôi, như khuyến khích. Ngọc lộ vẻ bối rối qua nét mặt. Cũng đúng thôi, những lời ly biệt não lòng, đâu dễ dàng gì thốt ra miệng được. Bất giác, tôi thấy thương hại vợ tôi thật nhiều. Tôi nắm lấy tay nàng nhỏ nhẹ:
“Ngọc à! Em không cần phải nói ra đâu. Anh đã hiểu hết rồi.”
“Thật sao anh?” Nàng ngạc nhiên hỏi, mắt ánh lên những tia sáng long lanh hoan hỷ.
Tôi nhè nhẹ gật đầu, lòng vô cùng chua xót.
“Em đừng lo nghĩ gì nữa. hãy an tâm mà tịnh dưỡng cho sớm phục hồi sức khoẻ. Anh hứa với em là, khi em khoẻ lại rồi, chúng ta sẽ ly dị với nhau ngay,” tôi cố giữ giọng thật bình thản, nhưng cũng không tránh khỏi nghẹn ngào khi nói đến hai chử ly dị.
“Ly dị? Tại sao lại phải ly dị? Có phải em đã có lỗi lầm gì không?” Ngọc sửng sốt, nước mắt đã chực ứa ra ngoài.
“Không, không, em đâu có lỗi gì chứ. Anh chỉ muốn cho em có cơ hội làm lại cuộc đời, và không bao giờ phải chịu đau khổ nữa,” tôi nói thật nhanh, như ngu ngơ tin rằng những lời nói của mình có thể kịp thời ngăn chận lại những giọt nước mắt sầu bi của nàng, sắp tuôn tràn ra khoé.
“Có phải anh đã hiểu lầm em điều gì không? Có phải vì chuyện xảy ra khi mình về Việt Nam lần vừa rồi không anh?” Vợ tôi đưa luôn bàn tay kia sang, nắm lấy tay tôi, vừa lay, vừa hỏi.
Tôi lúng túng không biết phải trả lời sao cho phải.
“Phương ơi! Mấy tháng nay em biết anh buồn về chuyện em đi gặp Hoàng, và còn cho anh ấy tiền nữa. Nhưng anh cứ bận rộn hoài, làm cho em không có cơ hội nói được.”
Nước mắt của vợ tôi lúc này đã chảy chan hoà trên má. Mỗi một giọt nước mắt của nàng rơi, là mỗi một lần tim tôi se thắt.
“Em dùng số tiền đó, một phần muốn giúp đỡ anh ấy làm lại cuộc đời, một phần để lương tâm mình khỏi cắn rứt vì đã phụ rãy một mối tình, để anh ta phải đau buồn, tiêu cực, buông xuôi luôn cả cuộc đời của mình. Em là người có lỗi trong chuyện này, em phải làm một cái gì đó để giúp anh ta phấn chấn mà làm lại cuộc đời, em mới an lòng được, anh biết không Phương?” Ngọc lay tay tôi thật mạnh, như muốn tôi hiểu được những gì ôm ấp trong tận cùng tâm thức của nàng.
Tôi quả thật hiểu được điều này mà. Trước đến giờ, tôi vẫn cho rằng nàng làm như thế là hoàn toàn đúng, chứ đâu có gì sai trái.
“Anh biết được mà. Trước đây anh cũng đồng ý với em về chuyện này mà,” tôi nói thật lòng.
“Vậy tại sao anh còn trách em? Tại sao lại đòi ly dị?”
“Tại vì khi ly dị xong rồi, em sẽ không còn ràng buộc gì với anh nữa. Em có thể về Việt Nam sống hạnh phúc với người em thương yêu, hay bảo lãnh anh ta sang đây cũng được,” tôi nói ra lời làm đau buốt trái tim mình.
Ngọc nhìn tôi giây lâu, như muốn xác định rõ ràng chính tôi là người vừa thốt ra câu nói ấy.
“Tại sao anh lại có thể nói với em những lời như thế hả Phương? Em đau lòng lắm anh biết không?”
Nước mắt của Ngọc rơi còn nhiều hơn trước nữa, và dĩ nhiên, trái tim tôi, cũng đau nhói nhiều hơn.
Tôi bối rối thấy rõ. Không biết mình đã nói, hay đã làm sai điều gì nữa. Tôi đảo mắt nhìn quanh, cố tìm một mảnh khăn giấy, hay một cái gì đó, khả dĩ có thể lau hết đi những giòng lệ đang tuôn rơi xối xả của nàng, và cũng để làm vơi bớt đi cơn đau buốt giữa tim mình.
“Anh chỉ muốn em được suốt đời hạnh phúc bên cạnh người em yêu thương,” tôi lúng túng, e dè, cẩn trọng từng lời nói của mình, lòng phập phồng lo sợ những giòng lệ kia sẽ tiếp tục tuôn rơi, và những cơn đau nhói kia sẽ tiếp tục hành hạ trái tim này.
Ngọc nhìn tôi dò xét, như muốn vạch trần ra những ý nghĩ thầm kín mà tôi đang che dấu ở trong lòng.
“Nếu anh muốn em được suốt đời hạnh phúc bên cạnh người em yêu thương, thì tại sao lại đuổi xua em chứ. Người em yêu thương chính là anh mà,” Ngọc nói ra lời mà tôi nghĩ chỉ trong chiêm bao mình mới có thể nghe được.
Tôi tưởng chừng như mình là một người đang lạc lõng ở một thế giới nào xa xăm lắm. Ở nơi đó, chỉ xảy ra toàn những chuyện trái ngược với thực tại của cuộc đời. Tại sao người nàng thương yêu lại có thể là tôi chứ. Trước đây, tôi đã từng khắc khoải chờ mong nghe được những lời này. Nhưng sau chuyến về Việt Nam thăm nhà lần vừa qua, nỗi chờ mong khắc khoải kia, đã không còn tồn tại trong lòng tôi nữa.
Tôi nhìn vợ tôi, lòng không tin những gì mình vừa nghe là sự thật.
“Em nói sao? Em yêu thương anh? Trước giờ, em chưa bao giờ nói là em yêu thương anh mà,” tôi hỏi, lòng vẫn đầy hoang mang, khúc mắc.
“Em muốn nói với anh những lời này lâu rồi, nhưng mà em thấy ngượng miệng quá. Mấy năm nay, em cứ mong anh hỏi một câu em có yêu thương anh không, nhưng anh không bao giờ hỏi. Suốt mấy tháng qua, thấy anh có vẻ buồn lắm, em nghĩ chắc là vì chuyện xảy ra ở Việt Nam, em muốn giải thích với anh, và cũng muốn nói với anh là em yêu thương anh nhiều lắm,” Ngọc nói và nhìn tôi như đợi chờ một phản ứng gì đó của tôi.
Trong giây phút này, tôi không biết phải nói sao, hay làm gì mới đúng. Đầu óc tôi rối bời, tâm tư tôi hỗn độn, hoàn toàn không thể phân biệt ra được giữa những suy nghĩ tôi ôm ấp trong lòng suốt mấy năm nay, và những lời nói vừa rồi của Ngọc, điều nào mới là sự thật.
“Phương! Anh có hiểu được nỗi lòng của em không? Sao anh không nói gì với em hết vậy?” Ngọc hỏi, hai tay nàng xiết chặt tay tôi hơn.
“Anh… anh thấy…thấy bất ngờ quá. Sau chuyến về thăm nhà của mình, anh tưởng… tưởng…,” tôi ấp úng, lòng vô cùng ngượng ngùng khi phải nói ra những suy nghĩ của mình.
“Có phải anh nghĩ rằng em đi gặp anh Hoàng, và đưa tiền cho ảnh là vì em còn thương ảnh phải không?” Vợ tôi hỏi, và nước mắt lại chảy dài trên đôi gò má xanh xao, gầy guộc.
“Phương ơi! Anh đã ngờ oan cho em rồi. Em gặp anh Hoàng vì em nghĩ rằng chính em là thủ phạm đã xô đẩy anh ấy vào một nẻo rẽ tối tăm nhất của cuộc đời ảnh. Em thấy không được an lòng và nghĩ là mình có trách nhiệm giúp anh ta quên đi niềm đau cũ mà làm lại cuộc đời. Em muốn dùng lời khuyên sau cùng của mình, và số tiền mà chúng ta đã dành dụm được trong mấy năm nay, để giúp anh ấy, và cũng để xoa dịu cho lương tâm mình đỡ phần cắn rứt. Em cũng thấy có lỗi với anh nhiều lắm, vì đã xài hết số tiền anh vất vả kiếm được vào một việc như vậy. Nhưng em cũng tự an ủi mình rằng, anh là chồng của em, anh sẽ vui lòng chung vai gánh vác với em những gì mà em có trách nhiệm phải gánh vác,” Ngọc nói một hơi dài qua làn nước mắt, như muốn trút hết với tôi những nỗi niềm riêng bấy lâu nay lưu giữ ở trong lòng.
“Tuy không hoàn toàn hiểu được ý của em lúc đó, nhưng anh chưa bao giờ trách em về chuyện ấy,” tôi phân bua với Ngọc, lòng thật xốn xang trước những giòng lệ thương tâm đang vì đâu mà tuôn chảy.
Tôi muốn nói cho Ngọc biết rằng quả thật mấy tháng nay tôi đau buồn nhiều lắm, nhưng nỗi buồn đau kia không phải gây ra bởi những gì nàng vừa nói, mà chính là vì những lời lẽ của nàng mà tôi nghe được từ miệng anh Hoàng cái ngày gặp nhau nơi quán nước. Nhưng tôi chỉ lặng yên, vì không biết phải mở lời thế nào cho phải.
“Vậy tại sao mấy tháng nay anh lại đối xử với em như vậy? Cách cư xử của anh đối với em trong cuộc sống gia đình đều hoàn toàn thay đổi hết. Những hành động săn sóc, những cử chỉ yêu thương, những lời nói ân tình, đều hoàn toàn tan biến hết. Những thứ đó là niềm vui, là hạnh phúc, là lẽ sống của cuộc đời em. Tất cả những thứ đó, anh đã từng tháng từng ngày, mang đến cho em, rồi trong một phút một giây, anh nhẫn tâm lấy lại tất cả. Anh đã làm cho em chết cả một cõi lòng, anh có biết không Phương?
“Anh còn nhớ không? Ngày đầu tiên em sang đây, anh đã nói với em là em đã bỏ lại tất cả những gì thân thương xinh đẹp nhất của đời con gái, bỏ lại tất cả những người thân mà em yêu thương trân quý nhất ở trên đời, để sang đây làm vợ của anh. Vì thế, anh sẽ đối xử với em thật tốt để đền bù lại những mất mát của em, và suốt đời này, anh sẽ không bao giờ làm cho em buồn, em khổ, vậy mà... .” Chỉ nói đến đây thôi, rồi Ngọc tức tưởi, nghẹn lời không nói thêm gì được nữa. Có lẽ những giòng lệ bi ai đã chảy nên thành suối, và vì trong một lúc không thể tràn dâng hết ra ngoài, nên suối lệ kia, chảy ngược vào bên trong, tràn ngập cả tâm hồn, làm cắt ngang một giòng âm thanh đứt quãng.
Tôi cũng nghẹn ngào, rơi nước mắt. Qua ánh mắt nhạt nhòa, che phủ bởi suối lệ tràn dâng, tôi nhìn thấy hình ảnh mờ ảo của Ngọc đang buông tay tôi ra, rồi kéo vạt áo lên lau đi giòng lệ.

Lệ buồn em khóc bấy nhiêu thôi
Đủ khiến lòng tôi nát cả rồi
Nếu mà lệ cứ tuôn rơi mãi
Tôi sợ tim mình sẽ vỡ đôi


Mỗi giọt nước mắt của Ngọc rơi không làm cho trái tim tôi nhói đau giống như trước nữa. Mà mỗi giọt nước mắt đau lòng kia, cùng với mỗi lời lẽ trách hờn cay đắng đó, giờ đây, như từng mũi dao đâm ngập vào trái tim mềm yếu của tôi, từng nhát, từng nhát một.
“Anh xin lỗi em. Anh thật sự không biết là đã làm cho em buồn như vậy. Còn những hành động săn sóc, những cử chỉ yêu thương, những lời nói ân tình mà em vừa nói, anh vẫn luôn lưu giữ trong lòng, không để lộ ra ngoài, bởi vì, anh nghĩ rằng, em không cần nó nữa,” tôi nói, bằng tất cả xúc cảm ở trong lòng.
“Nếu không giận em, tại sao anh lại nghĩ như vậy chứ? Tại sao mỗi lần em muốn giải thích, muốn nói chuyện với anh, anh đều tìm cớ để lẩn tránh? Mấy tháng nay, em đau lòng lắm. Lúc đầu, em còn nghĩ là anh không còn thương em nữa. Cái ý nghĩ đó làm cho em đau khổ lắm anh biết không Phương? Nhưng, có đêm đó, anh tưởng em ngủ say, anh nắm lấy tay em, anh nói:
‘Ngọc ơi! Anh yêu thương em nhiều lắm. Em làm cho anh đau khổ lắm, em biết không?’
“Lúc đó em mới biết là em đã trách lầm anh. Em biết anh thương em nhiều lắm, và cũng giận em nhiều lắm, nên từ hôm đó, em lúc nào cũng muốn giải thích cho anh hiểu, và cũng muốn nói cho anh biết tình cảm của em đối với anh, nhưng mà đâu có dịp,” Ngọc vừa khóc vừa nói hả hê, như đã chờ đợi cơ hội này từ lâu lắm.
Tôi thấy xấu hổ vô cùng như một tên trộm bị bắt quả tang hành vi sai trái của mình. Nhưng mãi đến lúc này, tôi cũng vẫn còn thấy rất khó hiểu trước những lời nói yêu thương của vợ mình.
“Anh biết không Phương, mấy tháng nay, những giây phút hạnh phúc của em chính là những giờ phút giả vờ say ngủ đó. Vì những lúc như vậy, em mới nhận được tình cảm yêu thương mà anh dành cho em. Mỗi đêm, anh đều tưởng em uống thuốc ngủ, nhưng em đâu có uống. Em thà phải thức trắng một đêm, chỉ để nghe một câu nói yêu thương của anh cũng là quá đủ. Những lúc nghe anh nói như vậy, tuy đã nghe rất nhiều lần, nhưng lần nào em cũng suýt bật khóc. Khó khăn lắm em mới cầm được, để anh khỏi phát hiện.”
Tôi đi từ ngạc nhiên này, đến bất ngờ khác. Lẽ nào lại có thể như thế được hay sao. Không phải vậy đâu. Ngọc đâu có thể nào thương yêu tôi được. Vì nếu yêu tôi, thì đâu có thể nào lại nói ra những lời như trước đây đã nói với anh Hoàng.
“Phương à! Nếu anh còn thương em như vậy, tại sao mỗi lần em muốn giải thích với anh, anh đều lẩn tránh?” Vợ tôi lặp lại câu hỏi này thêm lần nữa.
“Tại vì, mỗi lần như vậy, anh đều tưởng rằng em muốn chia tay với anh, để có thể nối lại cuộc tình dang dở ngày xưa,” tôi nói, trong tâm tư không tránh khỏi dâng lên một nỗi niềm xấu hổ cho cái rụt rè, và ích kỷ của mình.
“Em xin lỗi, vì đã làm cho anh hiểu lầm, và buồn như vậy,” Ngọc nói với tôi, mắt ánh lên những tia sáng long lanh, phản chiếu qua sóng lệ ngập tràn.
Có lẽ, nàng nghĩ rằng mình đã thấu hiểu được tất cả những gì tôi chất chứa ở trong tim.
“Ngọc ơi! Em thật sự thương yêu anh sao?” Tôi hỏi, chỉ để hỏi mà thôi, chứ thật ra, tôi cũng không biết rằng mình có tin vào những gì nàng sắp nói ra hay không nữa.
“Em yêu thương anh nhiều lắm. Phải, trước khi về làm vợ của anh, em đã trải qua một cuộc tình của thời con gái. Nhưng, khi sang đây, qua một thời gian sống chung với nhau, tất cả những kỷ niệm thuộc về cuộc tình kia trong trái tim em đã bị hình ảnh của anh hoàn toàn lấn chiếm. Em cũng không biết được là em đã bắt đầu thương yêu anh từ hồi nào nữa. Em chỉ biết được là em đã yêu thương từng giọt mồ hôi anh đổ cho em, cho gia đình của em ở bên nhà, rồi cho con của chúng ta mấy năm sau này. Em yêu thương từng hạt bụi trên tóc, từng vết dơ trên áo của anh mỗi ngày khi tan sở về nhà.
Em yêu thương cái vóc dáng cặm cụi ngồi thâu đêm suốt sáng bên bàn viết của anh để dịch bài vở cho người ta, hầu kiếm thêm chút đỉnh tiền, để người thân của mình vơi đi phần nào cực khổ. Và còn nhiều, nhiều thứ khác nữa. Tất cả những thứ đó đã mang đến cho em niềm vui và hạnh phúc, đã đẩy lùi tất cả kỷ niệm vui buồn trong dĩ vãng của em vào một góc sâu thẳm nào đó của tâm hồn, để cho em chỉ nghĩ đến niềm vui trong hiện tại, và ươm mơ, dệt mộng về hạnh phúc ở tương lai thôi anh à,” Ngọc nói một hơi, như một người đã rất lâu chưa được nói lời nào.
Không biết những lời nói kia có mãnh lực gì, mà khiến cho nước mắt của tôi cứ tuôn rơi hoài, không ngưng được.
“Vậy… vậy tại sao em lại nói với anh Hoàng là chỉ có con người của em ở bên cạnh anh thôi, còn trái tim em sẽ suốt cuộc đời này thuộc về anh ấy?” Tôi hỏi một câu ngu dại nhất trên đời.
Tôi nhận ra một thoáng ngạc nhiên trong đôi mắt Ngọc. Rồi nàng nhìn tôi, nét mặt buồn thật buồn, và như có vẻ gì quan tâm, lo lắng lắm.
“Phương, có phải câu nói này của em đã làm cho anh buồn lắm phải không?”
Tôi nhè nhẹ gật đầu, như thầm thừa nhận sự nhỏ nhen, hẹp hòi của mình.
Ngọc đưa hai tay, nắm lấy tay tôi lần nữa.
“Em xin lỗi anh. Em thật không nên nói ra những lời như thế. Em thật là hối hận đã nói ra những lời lẽ đó,” Ngọc nắm tay tôi thật chặt, như muốn tôi hiểu rằng nàng thật tình rất ăn năn hối hận về những lời nói của mình, và như còn muốn chia sớt đi những nỗi buồn của tôi, từ trong quá khứ đến bây giờ.
“Thôi em à, chuyện đã qua rồi mà. Anh cũng có lỗi. Anh không nên nhắc lại để em phải thấy buồn như vậy,” tôi nhỏ nhẹ, thật tình mà nói, tôi cũng thấy tự trách mình đã gợi lên nỗi buồn cho vợ tôi trong hoàn cảnh như thế này.
“Em thấy có lỗi với anh nhiều lắm. Bây giờ em mới biết được lý do tại sao mấy tháng nay anh lại đối xử với em như vậy. Nghĩ lại lúc đó chắc anh đã buồn nhiều lắm, em thấy khó chịu lắm.”
Nước mắt của vợ tôi lại thêm một lần nữa, theo từng câu nói của nàng mà tuôn chảy.
“Em đừng nghĩ tới chuyện đó nữa. Em hãy an tâm mà tịnh dưỡng cho khoẻ đi Ngọc,” tôi cố khuyên lơn vì biết rằng trong lòng nàng đang khó chịu lắm.
Khuyên Ngọc như thế, nhưng tôi lại không thể tự khuyên được bản thân mình, vì nếu tôi muốn quên đi những lời nói kia, quả thật không phải là chuyện dễ.
“Thôi, anh hạ giường xuống cho em nằm nghỉ nghe,” tôi nói và toan với tay bấm nút hạ đầu giường xuống.
“Khoan đã anh. Cho em nói chuyện với anh thêm một chút nữa nghe anh. Em không thể an tâm mà nghỉ được đâu,” Ngọc vừa nói, vừa kéo tay tôi, ngăn lại.
“Phương ơi! Em mong anh hiểu cho rằng khi em nói ra những lời lẽ ngu dại đó, em còn trẻ người, non dạ lắm, chỉ mới mười chín, hai mươi tuổi mà thôi. Lúc đó, em còn chưa gặp mặt anh lần đầu tiên nữa.”
“Em nói sao? Em nói câu này trước ngày cưới của chúng ta sao?” Tôi hỏi nhanh, lòng như vừa phát hiện ra một điều gì quan trọng lắm.
“Dạ! Lúc đó ba má tới nhà coi mắt em cho anh, rồi sau đó em nghe cha mẹ em nói là nếu em bằng lòng thì tháng sau anh về Việt Nam sẽ làm đám cưới. Em vì thương cha mẹ nên chấp nhận tất cả. Trước ngày cưới, em có tìm anh Hoàng để nói lời từ biệt. Thấy ảnh buồn quá. Em cũng buồn nữa. Trong lúc thiếu suy nghỉ, em mới nói ra những lời như thế để an ủi anh ấy. Em hối hận lắm. Nếu biết trước được rằng sẽ có ngày anh buồn vì câu nói đó, thì không bao giờ em nói ra đâu.”
Tôi thấy như mình vừa trở về thực tại, sau một thời gian dài lạc bước đến một không gian mịt mù, mông lung, mờ ảo và xa xăm lắm. Thì ra là như thế. Vậy mà tôi cứ tưởng cái khoảng thời gian bốn năm trời, từ ngày Ngọc sang đây cho đến khi chúng tôi về Việt Nam lần đó, đều hoàn toàn vô nghĩa, vì lúc nào cũng ngỡ rằng mình đã không tạo nên được chút tình cảm nào trong lòng của Ngọc. Thì ra bấy lâu nay, những gì tôi nghĩ về vợ tôi đều hoàn toàn sai hết. Thật tội nghiệp cho nàng, và cũng thật mai mỉa cho tôi.

Trách mình sao quá dại khờ
Để sầu để khổ cho người mình yêu
Giờ đây hối tiếc trăm chiều
Cũng không chuộc được bao nhiêu lỗi lầm


“Ngọc! Anh xin lỗi em. Anh thiệt là hẹp hòi, nhỏ mọn, đã không suy xét kỹ, cũng không chịu hỏi em cho rõ ràng, minh bạch. Anh cứ tưởng là em nói câu này chỉ mới đây thôi, nên anh mới buồn như vậy, vì trong bụng cứ nghĩ là em chẳng những đã không thương anh, mà còn không xem trọng tình chồng nghĩa vợ mà chúng ta xây đắp suốt mấy năm trời. Anh có lỗi với em, để mấy tháng nay, vô duyên vô cớ làm cho em buồn như vậy,” tôi nói một hơi luông tuồng không đầu không đuôi gì cả.
Nhưng vợ tôi hình như hiểu được. Mắt nàng lại sáng long lanh như vừa tìm ra được một niềm hạnh phúc cho mình.
“Không, anh đâu có lỗi gì chứ. Lỗi là ở nơi em hết. Tại câu nói ngu ngốc của em mà ra cả. Bây giờ, anh tha thứ cho em nghe anh. Anh đừng buồn nữa nghe anh, và cũng đừng làm cho em buồn nữa nghe,” Ngọc nói với tôi bằng một giọng điệu thiết tha, buồn man mác, khiến người nghe phải xao xuyến tâm hồn.
Tôi thấy mình thật ngu si, khờ dại. Bấy lâu nay cứ mỏi mòn chờ đợi những gì mà mình đã có trong tay từ lâu lắm. Cứ buồn đau vì những nguyên nhân không hiện hữu , và cứ lo âu, sợ hãi những gì không xảy đến trong đời.
“Ngọc ơi! Bây giờ anh đã hiểu hết rồi. Giờ đây anh mới thật sự tin rằng em yêu thương anh nhiều lắm,” tôi hân hoan nói.
“Em vui mừng lắm. Anh đã hiểu được lòng dạ của em rồi. Mai mốt này, nếu em có vô tình làm điều gì cho anh buồn, anh hứa là anh sẽ chịu nghe em giải thích nghe anh, được không anh?” Ngọc yêu cầu, ánh mắt không dấu được vẻ hân hoan, sung sướng.
“Anh hứa. Bất cứ chuyện gì anh cũng hứa với em hết. Nhưng em cũng hứa với anh giống như vậy nghe. Còn nữa, em phải hứa với anh là phải cố gắng ăn uống cho chóng bình phục nghe em.”
“Dạ, bây giờ em vui lắm. Em nghĩ là em sẽ khoẻ lại nhanh lắm. Anh đừng lo nữa nghe anh.”
Tôi nghe như cả một trời hạnh phúc đang xâm chiếm cõi hồn mình, làm cho hoàn cảnh chung quanh trong phút giây này dường như thay đổi hết. Không gian như rực rở hơn, tâm hồn như hoan lạc hơn, và tất cả mọi thứ ở quanh đây, như cũng đều xinh tươi, đẹp đẽ hơn nhiều.
“Ngọc à! Lúc nãy, em có nói là em yêu thương anh nhiều lắm, nhưng vì lúc đó trong lòng anh đang ngập tràn bao ý tưởng, nên đã không cảm nhận hết được niềm hạnh phúc mà em mang đến cho anh. Bây giờ, em có thể nói lại cho anh nghe một lần nữa được không?”
Ngọc nhìn tôi âu yếm, miệng nở nụ cười thật đẹp.
“Em không nói với anh một lần nữa đâu,” nàng cười tinh nghịch.
“Tại sao vậy em?” Tôi hoảng hốt.
“Tại vì em phải nói một trăm lần, một ngàn lần mới đủ bù lại những lúc anh không cho em nói,” nàng nũng nịu.
“Phương ơi! Em yêu anh. Em yêu anh. Em yêu anh. Em yêu anh…………..”
Trong phòng bệnh lúc này, chỉ còn vang lên những tiếng nói thương yêu mà Ngọc riêng dành cho tôi. Tôi ngồi lên giường bệnh, dang tay ra ôm chầm lấy nàng vào lòng. Ngọc cũng ôm lấy tôi thật chặt, miệng không ngừng nói lên những tiếng nói yêu thương làm mát rượi cả tâm hồn.
Tim tôi rung động yêu đương. Lòng tôi ngập tràn hạnh phúc. Tôi ước ao sao cho thời gian dừng lại phút giây này, để những âm hưởng yêu đương tuyệt vời kia, sẽ mãi mãi vang vọng bên tai tôi, vĩnh viễn không bao giờ tan biến.

125